Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Vợ Tôi Thành Nô Lệ Tình Dục Tất Cả Là Tại Tôi

Lượt xem: 2879

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
46
17
29
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
104
Chương 1

“Phụ nữ là một loài sinh vật phức tạp. Anh đối xử với họ quá tốt, họ lại
cho rằng anh là đồ chó liếm. Còn nếu anh đối xử tệ với họ, họ lại bảo
anh không biết trân trọng. Việc khó nhất trên đời này, chính là lấy chân
tâm đổi lấy chân tình. Bác sĩ Hàn, anh có tin tưởng vợ mình không?”
Dưới tầng phòng khám, bồn hoa bị đập ra một hố lớn, đất đá và gạch
vụn văng tứ tung, trên đó vẫn còn loang lổ vết máu đỏ tươi, đỏ rực như
hoa hồng. Không xa, một thân thể quen thuộc đang nằm bất động.
Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến ai đó nhảy lầu từ khoảng cách
gần thế này, mà lại ngay dưới tầng bệnh viện.
Tôi vốn tưởng rằng người nhảy lầu sẽ rơi xuống tan nát như quả dưa
hấu, đỏ trắng văng đầy đất. Nhưng không phải vậy. Người đàn ông
trước mắt vẫn mặc nguyên bộ quần áo gọn gàng, tóc tai cũng không
rối loạn, chỉ có cặp kính gọng vàng bay ra một bên. Khi nhân viên cấp
cứu đến, anh ta đã tắt thở. Khi lật người, dù mặt đầy máu, vẻ mặt anh
ta lại vô cùng bình thản. Giữa đống tro tàn ấy, thậm chí còn lộ ra vài
phần giải thoát.
Đó là bệnh nhân của tôi. Bệnh nhân khoa tâm thần!
Tôi nhìn anh ta được khiêng lên cáng, nhìn tấm vải trắng phủ lên thi
thể, lòng như bị kim châm, khó chịu không tả.
Anh ta đã điều trị ở chỗ tôi gần nửa năm. Suốt nửa năm đó, không lúc
nào anh ta không bị chính cảm xúc của mình tra tấn. Trước khi đến
bệnh viện, anh ta có công việc ổn định, có người vợ trẻ đáng yêu, cuộc
sống viên mãn. Nhưng một lần tình cờ, anh ta phát hiện vợ mình đang
ngủ với sếp. Họ làm tình trên giường, trong xe, không kiêng nể gì cả.
Anh ta cãi nhau với cấp trên, đổi lại là công việc sa sút và bị chèn ép
đủ đường.
Anh ta đối chất với vợ, nhận về chỉ là sự chế giễu và khinh bỉ không
che giấu.

Câu nói cuối cùng anh ta để lại cho tôi, chỉ có một đoạn: “Phụ nữ là
loài sinh vật phức tạp...” Sau đó, anh ta vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.
Tôi vốn nghĩ mình có thể giúp anh ta, ít nhất cũng để anh ta bước ra
khỏi đoạn đời bi thảm ấy. Nhưng tôi đã sai... Dù tôi có cố gắng đến
đâu, cũng không cứu nổi một linh hồn đã mất hết tất cả.
Không lâu sau khi anh ta nhảy lầu, cảnh sát đến. Lúc đó tôi mới biết,
trước khi tự sát, anh ta đã giết vợ và sếp mình. Có lẽ đó chính là sợi
xích cuối cùng giam cầm anh ta trong thế giới này. Khi sợi xích ấy biến
mất, anh ta liền không còn vướng bận gì nữa.
Tôi dốc lòng nghiên cứu tâm lý học, tự cho rằng mình có chút nắm bắt
về tâm lý con người. Trong tâm lý học, những suy nghĩ phức tạp của
con người được gọi là tư duy định thức, là một khả năng của não bộ, là
thói quen suy nghĩ, đồng thời cũng là cấu trúc ý thức không thể thay
đổi ở mức độ phức tạp hơn. Giống như bệnh nhân của tôi đã nói: phụ
nữ là loài sinh vật phức tạp.
Thực ra không chỉ phụ nữ, đàn ông cũng phức tạp chẳng kém. Ví dụ
như anh ta, sau khi phát hiện vợ ngoại tình, đã trải qua do dự, giằng xé,
lưỡng lự, phủ nhận... Đó là cả một quá trình tư duy định thức bình
thường. Điểm cuối cùng của tâm lý học lại liên hệ chặt chẽ với xã hội
học. Việc bệnh nhân giết vợ, giết kẻ thù rồi tự sát, chính là một biểu
hiện bệnh thái trong xã hội học. Là bác sĩ, ngoài sự kinh ngạc và tiếc
nuối, điều tôi hối tiếc duy nhất chính là đã không kéo anh ta lại được ở
giây phút cuối cùng.
Cái chết của bệnh nhân gây ra một đợt dư luận trong bệnh viện. Là
bác sĩ chính điều trị, tôi đương nhiên cũng phải tránh né. Bệnh viện
đặc biệt cho tôi nghỉ nửa tháng. Dù cái chết của bệnh nhân không liên
quan nhiều đến tôi, nhưng hễ tôi nằm xuống là trong đầu lại hiện lên
câu nói cuối cùng của anh ta trước khi chết.
Thậm chí ban đêm nằm mơ, tôi còn mơ thấy cảnh anh ta trước khi
nhảy lầu, ngồi trong văn phòng tôi trò chuyện tâm sự với tôi. Điều
khiến tôi để tâm nhất chính là câu anh ta nói với tôi lúc cuối: “Bác sĩ

Hàn, anh có tin tưởng vợ mình không?” Sau đó... anh ta còn nở một nụ
cười đầy ý tứ, rồi rời khỏi văn phòng tôi, nhảy xuống từ tầng phòng
khám.
Điều khiến tôi để ý là, trước khi nhảy lầu, anh ta lại cười với tôi một nụ
cười đầy hàm ý như vậy.
Với trực giác nghề nghiệp nhạy bén, tôi có cảm giác nụ cười ấy dường
như đang ám chỉ điều gì đó với tôi... Chẳng lẽ là... vợ tôi! Ý nghĩ ấy vừa
lóe lên, tôi đã vội lắc đầu, đồng thời mắng thầm mình ngu ngốc. Là
một bác sĩ tâm lý, sao có thể bị bệnh nhân gợi ý tâm lý đơn giản như
vậy chứ? Thực ra cũng tại tôi quan tâm thì loạn, vì đó là người vợ dịu
dàng đoan trang của tôi, là người tôi tin tưởng và yêu thương nhất.
Tôi và vợ quen nhau từ thời đại học. Vợ tôi có cái tên rất hay: Lý Nhiễm
Trúc. Tôi hay trêu rằng, có phải là “nhiễm nhiễm cô sinh trúc” không,
tượng trưng cho hy vọng và sự chung thủy của người phụ nữ trong tình
yêu. Thực tế, tôi và vợ rất mặn nồng. Vợ tôi không chỉ đẹp như tiên nữ,
mà thân hình, nhân phẩm, nhan sắc, học vấn đều hoàn hảo không tì
vết. Thời đại học, cô ấy là nữ thần trong lòng rất nhiều người, thậm chí
còn là hoa khôi khoa, có khả năng tranh ngôi hoa khôi toàn trường.
Tôi có thể theo đuổi được cô ấy cũng là duyên phận trời ban. Từ buổi
liên hoan chào tân sinh viên lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, chúng
tôi đều gặp nhau. Dần dần quen biết, cuối cùng đi đến với nhau. Vợ tôi
có thể nói là người vợ lý tưởng trong lòng rất nhiều đàn ông: khéo nấu
ăn, dịu dàng chu đáo, lương thiện xinh đẹp. Tôi cũng không biết nên
dùng từ gì để khen ngợi vợ mình nữa, tóm lại là người vợ tuyệt vời nhất,
đáng điểm mười.
Đương nhiên, người vợ như vậy thì đương nhiên thu hút không ít kẻ
thèm thuồng. Thời đại học, đám con nhà giàu trong viện chúng tôi
từng thay nhau theo đuổi vợ tôi. Nhưng dù họ theo đuổi thế nào, vợ tôi
cũng không hề động lòng. Cô ấy không phải loại phụ nữ nông cạn,
càng không phải người yêu tiền. Là chuyên gia tâm lý học, tôi tự cho
rằng mình vẫn hiểu rõ phẩm chất của vợ.

Nhưng có lẽ chính vì quá hiểu vợ mình, tôi mới... lại để tâm đến câu nói
của bệnh nhân lúc nhảy lầu đến vậy.
“Anh ơi, ngủ thôi! Đừng thức khuya nữa!” Khi tôi đang ngồi trong phòng
sách, nhìn chằm chằm vào cuốn sách tâm lý học mà thất thần, vợ đẩy
cửa bước vào.
Theo một làn hương thơm thoảng qua, ánh mắt tôi bị hút về phía cô
ấy.
Vợ vừa tắm xong, trên người khoác một chiếc áo choàng tắm rộng, tóc
còn ướt sũng, đang nghiêng đầu dùng khăn thấm nước lau nhẹ.
Chiếc áo choàng tắm tuy rộng nhưng chỉ dài đến đầu gối, để lộ ra cặp
bắp chân trắng nõn như ngó sen. Từ bắp chân nhìn lên là vòng eo thon
khiến người ta chỉ muốn ôm ngay lấy. Dù vợ đang mặc áo choàng,
nhưng vòng eo ấy bị dây áo siết chặt vẫn toát lên cảm giác cực kỳ
mảnh mai.
Trên vòng eo thon là đôi vú căng tròn không tương xứng chút nào. So
với những người phụ nữ khác thì có lẽ không quá to, nhưng trên thân
hình vợ tôi, nằm trên vòng eo không thể ôm hết ấy, lại càng trông đặc
biệt đầy đặn. Lúc này không có áo ngực nâng đỡ, vẫn không hề chảy
xệ, hình dáng rõ ràng dưới lớp áo choàng. Tiếp theo là cổ thiên nga
trắng muốt, da thịt trắng nõn như da em bé, mịn màng và đầy đàn hồi.
Phía trên là khuôn mặt thiên thần, đôi mắt trong sáng long lanh, đôi
mày liễu cong cong, hàng mi dài khẽ rung, làn da trắng mịn không tì
vết toát lên màu hồng nhạt, đôi môi mỏng mềm mại như cánh hoa
hồng ướt át.
Người vợ như vậy, về nhan sắc lẫn thân hình, đều không thua kém bất
kỳ ngôi sao nào. Thậm chí tôi từng nghĩ, ngay cả Lưu Diệc Phi cũng
không thể sánh bằng vợ tôi.
Vợ tôi không chỉ người đẹp, mà tâm cũng thiện. Sau khi tốt nghiệp đại
học, cô ấy không làm nghề y tá chuyên môn, mà mở một cửa hàng thú

cưng. Ngày ngày chỉ tiếp xúc với mấy con mèo con chó. Vì người đẹp
tâm thiện nên rất được thú cưng yêu quý, nên kinh doanh cửa hàng
cũng rất tốt, thu nhập mỗi tháng gần bằng tôi...
Tôi nhìn vợ đang mặc áo choàng tắm, thân hình nóng bỏng vẫn không
che giấu nổi, chỉ cảm thấy trong bụng có một ngọn lửa đang bùng
cháy. Tôi đứng dậy, ôm lấy eo vợ, hôn lên trán cô một cái, cười gian
nói: “Anh đi tắm trước, em nằm trên giường ngoan ngoãn chờ anh
nhé!”
“Ghét quá, mau đi!” Vợ nghe ra ý xấu trong lời tôi, hai má đỏ bừng, nhẹ
nhàng vỗ vào ngực tôi một cái.
Vẻ e thẹn ấy, giống hệt một cô dâu mới cưới.
Điều tôi thích nhất chính là vẻ này của vợ. Mỗi lần chúng tôi muốn làm
gì đó, vợ đều ngại ngùng như cô gái đang yêu.
Nói ra thì tôi cũng coi như người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này.
Vợ tôi xung quanh có bao nhiêu người theo đuổi xuất sắc, nhưng khi
chúng tôi quan hệ, cô ấy vẫn còn là trinh nữ, điều này càng khiến tôi
yêu cô ấy hơn.
Dù từ góc độ pháp lý, tâm lý trinh nữ là tàn dư của ý thức xã hội nam
nữ thời phong kiến, nhưng thứ tình cảm này đã ăn sâu bén rễ mấy
ngàn năm, đặc biệt trong hơn trăm năm cải cách mở cửa, là không thể
thay đổi được.
Ngay cả tôi, ngay cả những người đàn ông khác trong xã hội hiện đại,
tôi tin không ai có thể chấp nhận vợ mình không phải trinh nữ. Dù
miệng có thể nói chấp nhận, trong lòng vẫn sẽ khó chịu. Đây không
phải vấn đề bình quyền nam nữ, mà là một dạng ý thức xã hội, là dạng
ý thức hình thái khó gột rửa nhất trong tâm lý học.
Thậm chí rất nhiều người, cả đời có thể bị dạng ý thức này ảnh hưởng.

Vợ tôi giữ mình trong sạch, trong môi trường quan hệ nam nữ hỗn loạn
hiện nay, có thể nói là một dòng suối trong.
Cũng chính vì vậy, tôi mới trân trọng vợ mình như thế.
Khi tôi tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, vợ đã nằm trên giường, và
đã thay một bộ váy ngủ.
Đó là bộ tôi mới mua cho cô ấy không lâu, váy ngủ lụa mỏng hở lưng
hai dây, màu xám đậm.
Mặc trên người vợ, càng làm nổi bật thân hình gợi cảm nóng bỏng của
cô. Quan trọng nhất là bộ váy ngủ này rất thoải mái, chất liệu mềm
mại, mặc vào không hề gò bó. Mọi thứ tôi mua cho vợ, cô ấy đều rất
thích, dù dùng cũ hay hỏng cũng không nỡ vứt đi.
Lúc này cô ấy nằm trong chăn, khẽ nghiêng người, giống như một món
ngon đủ sắc hương vị, lặng lẽ đặt trên bàn ăn, chờ tôi thưởng thức.
“Vợ...” Tôi nhìn thân thể gợi cảm đầy đặn của vợ, dục vọng trỗi dậy
mạnh mẽ, dưới quần lót đã cương cứng thành một cục lớn.
“Vợ, anh đến đây...” Tôi xoa tay, giống như kẻ đói lâu thấy thức ăn,
thành thạo kéo chăn chui vào.
Một giây sau, tôi đã đè lên người vợ.
“Đừng...” Vợ bị tôi đè phát ra tiếng rên khẽ.
“Anh làm gì vậy?” Cô dường như cảm nhận được sự to lớn của con cặc
tôi, nhất thời xấu hổ đến má đỏ bừng, đôi chân đẹp khẽ siết chặt lại.
“Đụ em chứ gì!” Tôi cười hắc hắc, cúi xuống hôn ngấu nghiến. Trước là
má, sau là dái tai, cuối cùng là cổ trắng hồng. Vòng một vòng như vậy,
mới đến môi vợ. Lưỡi tôi khéo léo cạy mở đôi môi vợ, tận hưởng sự ấm
áp và ngọt ngào bên trong.

Dưới nụ hôn thành thạo của tôi, vợ ban đầu còn kháng cự vài cái, sau
đó liền phối hợp. Đôi tay ngọc thon thả vốn đang chống lên ngực tôi,
dần di chuyển sang hai bên, cuối cùng vòng lấy cổ tôi.
Chiếc lưỡi hồng nhuận cũng bắt đầu quấn quýt trong miệng tôi, hai
chiếc lưỡi chúng tôi đuổi bắt lẫn nhau, đùa giỡn như hai con cá nhỏ.
Sau nụ hôn ngắn ngủi, dù là tôi hay vợ, tiếng thở của cả hai đều bắt
đầu dồn dập. Ánh mắt vợ nhìn tôi như một vũng nước xuân, có thể làm
người ta tan chảy.
Ánh mắt dịu dàng mê hoặc ấy, phối hợp với khuôn mặt nghiêng nước
nghiêng thành, khiến tôi càng không kìm được, dục hỏa toàn thân như
bị châm ngòi. Tôi lại cúi xuống hôn vợ, vừa hôn vừa đưa tay lên, không
tốn sức gì đã bao lấy cặp vú căng tròn của vợ, cách lớp váy ngủ mỏng
manh, hung hăng xoa bóp.
Váy ngủ lụa mỏng khiến xúc cảm càng trơn trượt. Tôi xoa bóp vú vợ
một lúc, vẫn cảm thấy chưa đủ, liền kéo dây vai váy xuống. Vợ cũng rất
phối hợp, khẽ cong người lên, để tôi cởi dây vai ra.
Một ưu điểm của váy ngủ hai dây là dễ cởi. Dây vai vừa cởi, phía dưới
chỉ cần kéo nhẹ là được.
Tôi kéo dây vai vợ xuống, váy ngủ nhẹ nhàng tuột xuống một đoạn.
Cặp vú gợi cảm căng đầy lập tức được giải phóng khỏi sự gò bó của
váy ngủ. Tôi một trái một phải, hai tay hung hăng xoa nắn trên cặp thịt
vú ấy.
Da thịt vợ rất tốt, như da em bé, hồng hào, đàn hồi. Ngay cả cặp vú này
cũng no đủ vô cùng, cầm trong tay một bàn tay không thể nắm hết, thịt
vú mềm mại như nước, tràn ra giữa kẽ ngón tay.
Tiếng thở dồn dập của hai chúng tôi càng lúc càng nặng, thậm chí hơi
thở nóng hổi phả ra từ mũi đều đập vào mũi đối phương.

Theo từng lớp quần áo tuột xuống, chẳng bao lâu, tôi và vợ đã trần
truồng hết. Con cặc tôi như thanh sắt nung đỏ, da vì sung huyết mà
tím ngắt, run run, thẳng tắp dựng đứng.
Cởi hết quần áo xong, tôi rời khỏi người vợ, nửa quỳ trên giường, nâng
eo cô lên, dùng con cặc nóng bỏng to lớn chạm vào mép lồn ướt át
của vợ, cọ xát lên xuống vài cái, rồi lưng hơi cúi, một phát sâu chui vào
tận cùng.
“Ưm...” Vợ rên khẽ một tiếng, hai tay vô lực nắm lấy cánh tay tôi. Tôi
nhìn vợ dưới thân, dục vọng dâng trào, con cặc đang cắm trong lồn vợ
bắt đầu hung hãn ra vào điên cuồng.
Phong cách của tôi chính là vậy, mỗi lần làm tình đều thích một hơi
đến cùng, hung hãn cày xới, chứ không như một số đàn ông thích
nước chảy đá mòn, chậm rãi dạo trước. Thực ra cũng không trách họ,
nếu đổi thành vợ tôi, tin rằng không đàn ông nào có thể nhẫn nại được
mà vẫn chậm rãi dạo trước.
Mà tất cả đàn ông, khi đối mặt với vợ tôi, đều có thể không kiềm chế
được bản năng nguyên thủy trong cơ thể, hóa thân thành dã thú! Vợ
tôi, dù là khuôn mặt hay thân hình, kể cả tiếng rên ư ử, đều là cực
phẩm nhân gian, mà kỹ thuật tình ái của cô ấy cũng rất tốt. Anh vừa
muốn rút ra, cô liền biết; anh vừa cúi hông, cô liền biết anh muốn đâm
vào.
Hơn nữa cái lồn ấy cũng có thể nói là cực phẩm danh khí. Tôi và vợ
làm tình bao nhiêu lần, mỗi lần lồn vợ đều siết chặt lấy con cặc tôi, dù
rút ra hay đâm vào, lồn đều phối hợp không chút giữ lại. Sự phối hợp
ấy khiến tôi như lạc vào mây, cảm nhận được khoái cảm làm tình chưa
từng có.
Hai tay tôi nâng cặp vú vợ, cúi đầu ngậm lấy thịt vú, tùy ý mút mạnh,
sau đó dùng lưỡi liếm núm vú, xoay quanh quầng vú, còn biết dùng
đầu lưỡi chọc chọc núm vú cứng ngắc, ép hai bên vú sát vào nhau, vùi
mặt vào khe ngực sâu thẳm, để thịt vú mềm mại cọ xát mũi và má tôi,

cảm nhận hương thơm cơ thể từ lỗ mũi bay vào, quấn quanh hai bên
má.
Khoái cảm này khiến con cặc tôi càng to và cứng hơn. Vợ dưới sự địt
mạnh của tôi cũng chìm đắm trong khoái lạc, đôi môi đỏ mọng một
mở một khép, phả ra hơi thở nóng hổi thơm ngát cùng tiếng rên mê
hoặc.
“Ưm... a... ưm!” Tiếng rên của vợ rất hay nghe, như chim hoàng anh hót
trên cành. Chỉ tiếc là vợ không biết nói lời dâm đãng, như những nữ
chính trong video tôi từng xem, đều dùng đủ loại lời nói dâm để châm
ngòi dục vọng của đàn ông trên giường. Không biết vợ ngại ngùng hay
sao, mỗi lần làm tình đều ít nói lời dâm, mà còn mơ hồ cho tôi cảm
giác rất kiềm chế.
Đương nhiên, những chỗ không ổn nhỏ này chỉ lướt qua trong đầu tôi.
Đối mặt với thân thể tiên nữ của vợ, tôi đâu có thời gian nghĩ ngợi gì
khác? Chỉ là chuyện này phải đến sau này tôi mới hiểu ra, hóa ra từ rất
lâu rồi, vợ tôi đã không còn là người vợ tôi từng biết...
Đương nhiên, đó là chuyện sau. Lúc này tôi, giống như một con bò
hưng phấn, điên cuồng trên người vợ phát tiết dục vọng của mình. May
mà cái giường dưới thân hai chúng tôi đủ chắc chắn, nếu không e rằng
đã kêu răng rắc từ lâu.
Nhưng lúc này tôi chẳng quan tâm đến những thứ đó. Con cặc tôi,
giống như dục vọng đang sôi sục, liên tục ra vào trên người vợ. Chưa
đầy bao nhiêu cái, lồn vợ đã ướt át như đầm lầy, con cặc tôi ra vào
trong đó, thậm chí có thể cảm nhận được nước lồn chảy dọc theo cặc
tôi.
Thành lồn ấm áp từ bốn phía bao lấy tôi, theo nhịp ra vào của con cặc,
cọ xát lên đầu khấc và thân cặc. Tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp
của lồn vợ, còn ở sâu trong lồn, giống như một hố đen đang hút lấy.
Sức hút ấy, mỗi khi con cặc tôi đâm sâu nhất vào lồn rồi muốn rút ra,
đều siết chặt lấy cặc tôi, mang lại cảm giác lưu luyến cực độ. Làm tình

với vợ, quả thực là hạnh phúc nhất trên đời. Dù tôi vẫn như con bò
hoang liên tục xông pha, nhưng vẫn có thể tùy ý thay đổi tư thế trên
giường với vợ. Chúng tôi cứ thế da thịt dán sát da thịt, lăn qua lăn lại
trên giường.
Liên tục thay đổi đủ loại tư thế, cuối cùng, trong mồ hôi nhễ nhại, tôi
cảm thấy sau lưng tê dại, không thể kiềm chế được nữa, ngay trong
lồn vợ, bắn ra lượng tinh dịch khổng lồ trong cơ thể...

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
46
17
29
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
104
Chương 2

Làm tình với vợ luôn mang lại cảm giác nhẹ nhàng, khoái trá và để lại
dư vị khó quên.
Vợ tôi quả thực là người vợ tuyệt vời nhất trong lòng mọi người. Dù là
nhan sắc, thân hình, hay thậm chí kỹ thuật trên giường, tất cả đều có
thể dùng hai chữ “hoàn hảo” để miêu tả. Đôi khi tôi còn nghi ngờ,
chẳng lẽ khi Nữ Oa nặn đất tạo người, bà đã nặn cho vợ tôi nhiều đất
hơn một chút, nếu không thì sao vợ tôi lại hoàn mỹ đến vậy.
Mỗi lần làm tình xong, vợ đều lấy khăn giấy ẩm ở đầu giường, nhẹ
nhàng lau sạch cho tôi phần dưới. Vẻ dịu dàng chu đáo ấy khiến tôi chỉ
muốn ấn cô ấy xuống giường lần nữa, hung hãn chiến đấu thêm ba
trăm hiệp.
Nhưng mỗi lần có ý nghĩ đó, tôi đều cố gắng kiềm chế lại...
Sáng hôm sau, tôi ở nhà nghỉ ngơi, còn vợ thì dậy từ rất sớm, rửa mặt,
trang điểm, rồi vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho tôi.
Hôm nay vợ mặc rất thanh thuần: áo ngắn tay kẻ caro đỏ trắng phối
viền cổ và tay áo màu đen, kiểu cắt may tinh tế khiến cô ấy trông nhỏ
nhắn xinh xắn. Cổ tròn lộ ra xương quai xanh đẹp mắt.
Chiếc quần short min màu xanh nhạt để lộ đôi chân trắng nõn thon
dài, đôi giày vải hồng đơn giản mà thanh lịch. Thoạt nhìn, cô ấy giống
hệt một nữ sinh trung học sắp đi tham gia huấn luyện quân sự ngoài
trời. Vợ tôi không chỉ da đẹp, gu mặc đồ cũng rất cao. Bất kể bộ quần
áo nào, khi mặc lên người cô ấy đều như người mẫu đang quảng cáo.
Riêng bộ đồ hôm nay, vừa trẻ trung thanh thuần, vừa hoạt bát đáng
yêu. Nếu không phải người quen nhìn thấy, tuyệt đối không thể tưởng
tượng được rằng người phụ nữ này đã là vợ có chồng.
Vợ chào tôi một tiếng rồi ra khỏi nhà.

Cửa hàng thú cưng của cô ấy cách nhà hơn chục trạm xe, nằm ở khu
vực sầm uất nhất trung tâm thành phố.
Đồng thời cũng là khu vực kinh doanh tốt nhất.
Sau khi vợ đi khỏi, tôi thong thả nằm dài trên sofa xem ti vi. Bệnh viện
cho tôi nghỉ nửa tháng, với tôi đây cũng là khoảng thời gian hiếm hoi
để thư giãn. Dù sao nghề chúng tôi, ngày ngày giải quyết vấn đề tâm lý
cho người khác, áp lực của bản thân cũng rất lớn. Thậm chí có những
bác sĩ làm lâu năm còn bị hiệu ứng định hình, hay còn gọi là hiệu ứng
định thức.
Kèm theo đó là một số vấn đề tâm lý. Ở khía cạnh nào đó, bác sĩ còn
mệt mỏi hơn cả bệnh nhân, càng cần phải nghỉ ngơi!
Tôi nằm trên sofa nghỉ ngơi chưa được bao lâu, đột nhiên chuông cửa
vang lên. Tôi hơi ngạc nhiên, ai đến nhà mình nhỉ? Liếc qua mắt mèo
nhìn ra ngoài, là một người đàn ông, hoặc nói chính xác hơn là một
người đàn ông trung niên lớn tuổi hơn tôi một chút. Anh ta cúi đầu, vẻ
mặt thận trọng, giống như đang làm chuyện gì đó lén lút.
“???” Tôi đầy mặt nghi hoặc. Tôi chắc chắn mình không quen biết
người này. Tại sao... anh ta lại đến nhà tôi? Chẳng lẽ là khách hàng của
vợ? Tôi hơi băn khoăn nhưng vẫn mở cửa.
“Xin chào, anh tìm ai ạ?” Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nhìn tôi,
rồi bất ngờ bước tới một bước, nắm chặt lấy tay tôi.
“Bác sĩ Hàn, chào anh, chào anh... Tôi... tôi... tôi ngưỡng mộ anh nên
mới đến!” Giọng điệu của anh ta khiến tôi hơi bất ngờ. Nhìn vẻ mặt
hưng phấn của anh ta, tôi khẽ di chuyển người, chặn trước cửa nhà
mình.
“Anh là ai vậy?” Tôi khẳng định chưa từng gặp anh ta, và tôi cũng
không thể đơn giản cho một người lạ vào nhà như thế.

“Ồ ồ, chào anh, tôi tên Lưu Tỉnh, công ty Hối Dương Quốc Tế!” Anh ta
hơi mập, có bụng bia, tóc chải kiểu bảy phần, mặt bóng nhẫy dầu, nách
kẹp một cái cặp tài liệu. Anh ta lấy từ trong cặp ra một tấm danh thiếp.
Tôi liếc qua, Hối Dương Quốc Tế... hình như là làm bất động sản?
“Anh có việc gì vậy?”
“Tôi có chút vấn đề về tâm lý, muốn nhờ anh tư vấn, rất gấp!” Người
đàn ông nhìn quanh quất, ghé sát tai tôi hạ giọng cực thấp, đồng thời
cố gắng chen người vào trong nhà tôi.
“Có việc anh có thể đến bệnh viện đăng ký trước mà, hơn nữa... hiện tại
tôi đang nghỉ ngơi!”
“Tôi đã đăng ký rồi, nhưng anh không có ở bệnh viện. Bệnh viện có
nhiều bác sĩ, nhưng tôi chỉ tin anh thôi. Anh là chuyên gia trong lĩnh
vực này, tôi không tìm anh thì tìm ai? Hơn nữa... tôi sẽ trả thù lao!” Nói
xong, anh ta cố ý lắc lắc chiếc đồng hồ vàng đeo trên cổ tay.
Ừm... Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn để anh ta vào nhà.
“Uống trà hay nước ngọt?” Anh ta ngồi trên sofa, tôi thì vào bếp pha trà
tiếp khách. Đây là bệnh nhân đầu tiên trực tiếp tìm đến tận nhà tôi.
Thời buổi này... làm bác sĩ gần như sắp thành ngôi sao, ngay cả địa chỉ
nhà cũng bị người ta moi ra được.
“Trà là được!” Anh ta rõ ràng có chút căng thẳng, ánh mắt không
ngừng đảo quanh phòng khách nhà tôi, hai tay cẩn thận đặt trên đùi,
run theo nhịp hai chân... Tôi pha xong một tách trà nóng đặt lên bàn.
“Nói đi, anh có chuyện gì...” Nếu không phải lúc này tôi đang nghỉ ở
nhà, với loại bệnh nhân tự đến tận cửa thế này, tôi chắc chắn lười quan
tâm. Vì bác sĩ tiếp bệnh nhân riêng tư là điều kiêng kỵ nhất!
“Đây là mười vạn tiền mặt, bác sĩ Hàn anh cầm trước đi!” Tôi vừa mở
miệng, Lưu Tỉnh đã lấy từ trong cặp ra một phong bì dày cộp, khiến
khóe mắt tôi giật giật.

Mười vạn tiền mặt là khái niệm gì? Độ dày của nó gần bằng mấy cuốn
sách chuyên môn.
Bị người ta ném tiền đột ngột thế này khiến tôi hơi luống cuống, tôi vội
từ chối.
“Không không không, cái này không thể nhận, anh nói chuyện trước
đã...” Phải biết rằng đây không phải vài trăm đồng tiền đăng ký, mà là
đúng mười vạn. Ở một số huyện nhỏ xa xôi, số tiền này đủ để trả trước
một căn nhà.
“Cái đó...” Lưu Tỉnh dường như cũng hiểu quy tắc, không rút tiền về mà
đặt luôn lên bàn, sau đó trên mặt lộ ra vẻ khó xử.
Mi mắt cụp xuống, ánh mắt lảng tránh, thân thể bất an ngả ra sau.
Tất cả những động tác nhỏ này đều không thoát khỏi mắt tôi. Làm
chuyên gia bao nhiêu năm, tôi quá quen thuộc với những cử chỉ này.
Hàng ngày những người đến chỗ tôi tư vấn tâm lý, ai cũng có thể có
nhiều ít những hành động tương tự.
“Anh yên tâm, giữ bí mật cho bệnh nhân là nguyên tắc nghề nghiệp cơ
bản nhất của bác sĩ. Có chuyện gì, anh cứ nói không sao...” Tôi mỉm
cười, cố gắng giữ cho bản thân thư giãn, đồng thời cũng giúp bệnh
nhân đối diện giữ được sự thoải mái.
“Cái đó...” Người đàn ông có chút lúng túng, một lúc sau mới như hạ
quyết tâm, mở miệng nói với tôi: “Chuyện nói ra hơi xấu hổ, không biết
bác sĩ Hàn anh... có từng nghe nói đến... đổi vợ không?”
“Đổi vợ?” Lời của anh ta lại một lần nữa khiến tôi giật mình.
Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với loại bệnh nhân như vậy. Tôi tự hỏi
lòng mình, bệnh nhân tôi tiếp xúc cũng không ít, từ trầm cảm, rối loạn
lo âu, đủ loại nguyên nhân đủ loại bệnh, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên
tôi tiếp xúc với chủ đề nhạy cảm và tàn khốc đến vậy giữa hai giới. Độ

nhạy cảm của chủ đề này thậm chí khiến tôi khẽ ngẩn ra một chút,
nhưng nhờ rèn luyện nghề nghiệp, tôi vẫn phản ứng rất nhanh.
Nhìn chén thiết quan âm còn đang bốc khói trước mặt, tôi nhấp một
ngụm, bình thản nói: “Biết một chút, từng nghe qua...”
“Ha ha...” Lưu Tỉnh đối diện cười gượng hai tiếng, mở miệng: “Đều là
đàn ông cả, anh phải thông cảm. Trước khi kết hôn, đàn ông là sói, sau
khi kết hôn thì thành cừu rồi. Không có cách nào khác. Dù có cưới Lưu
Diệc Phi về nhà, ngày ngày địt một cái lồn như vậy, sớm muộn cũng sẽ
chán. Nếu địt mỗi ngày, nói không chừng có ngày sẽ không xuất tinh
được nữa? Không biết anh có tiếp xúc chưa, nhưng trong cái vòng này,
người tôi quen khá nhiều!” Thấy tôi bình tĩnh như vậy, anh ta tưởng tôi
đã từng xử lý những ca tương tự, nên liền thao thao bất tuyệt mở lời.
Thực ra, loại vấn đề như của anh ta, tôi vẫn là lần đầu gặp và cũng là
lần đầu xử lý, nhưng tôi đã giấu rất tốt cảm xúc của mình, không để
anh ta nắm được.
Việc đổi vợ, tôi từng thấy trên một số diễn đàn. Đây là loại gia vị tình
dục được thêm vào trong cuộc sống vợ chồng nhàm chán hiện nay.
Tuy nhiên, hầu hết hành vi đổi vợ đều được thực hiện một cách lén lút,
vì loại hành vi này không thể thấy ánh sáng, thuộc về việc vi phạm luân
thường đạo lý. Ở Trung Quốc – một đất nước có năm ngàn năm văn
minh lịch sử – đây vẫn là chuyện cực kỳ thách thức giá trị quan và thế
giới quan của con người. Dù không phạm pháp, nhưng có khi vi phạm
đạo đức còn phải chịu hậu quả nặng nề hơn vi phạm pháp luật!
Và những lời anh ta nói tiếp theo, hoàn toàn làm tôi shock tam quan...
“Trong vòng chơi của tôi, có không ít người giàu có chơi đổi vợ. Họ
chơi người mẫu trẻ hết rồi, câu lạc bộ cũng chơi chán, thiếu phụ, vợ
người, sinh viên cũng chơi không ít. Đa số đều hơi ngán. Chơi đổi vợ
những năm trước vẫn là thiểu số, rất ít người chơi công khai rầm rộ, lúc
đó cũng chỉ là người lạ chơi online với nhau. Đến bây giờ đã ngày càng
phổ biến, thậm chí còn có cả quy tắc ngầm hoàn chỉnh, ví dụ không
hỏi tuổi, không hỏi tên, có cần đeo khẩu trang không... Ngay cả khách

sạn cũng phải hai bên thay phiên chọn, còn phải xuất trình báo cáo
kiểm tra sức khỏe của bệnh viện...”
“Ừm...” Nghe anh ta nói chuyện phiếm như vậy, tôi lập tức thấy đầu to
gấp đôi.
Tôi là người truyền thống, thực sự không chịu nổi những trò này. Thậm
chí tôi nghiêm trọng nghi ngờ, những người chơi đổi vợ đều là nhóm
người có tâm lý nghiêm trọng méo mó, giống như những kẻ rõ ràng
biết là ma túy mà vẫn muốn thử, chỉ để thêm chút gia vị mang tên
“kích thích” vào cuộc sống nhạt nhẽo. Với những quy tắc và lối chơi đổi
vợ này, tôi thực sự không có hứng nghe, nên sau khi anh ta nói chưa
được mấy câu, tôi đã ngắt lời.
“Bỏ qua chủ đề này đi, nói thẳng vào trọng điểm luôn!”
“Ừ... được, trọng điểm là... tôi đã dẫn vợ đi đổi vợ. Ban đầu chúng tôi
chơi còn khá vui, nhưng về sau... vợ tôi dần bị ông chồng bên kia PUA,
biến thành tình nô. Bây giờ cô ấy đòi ly hôn với tôi, chỉ muốn ở với
người đàn ông kia. Đại sư... không, bác sĩ, anh nhất định phải giúp tôi
một tay!” Lời của anh ta lần nữa khiến tôi há hốc mồm.
Đổi vợ chưa đủ, còn PUA? Tình nô? Đây là cái quái gì vậy? Người bây
giờ no bụng rảnh quá à? Chơi còn hoa thế? Tôi hơi bực bội quan sát
anh ta, ánh mắt từ khuôn mặt anh ta chuyển lên đỉnh đầu. Trên mái
tóc đen bóng nhẫy dầu, tôi dường như nhìn thấy màu xanh lá cây.
Giống như thảo nguyên xanh mướt, đã xanh đến mức không thể xanh
hơn.
Tôi thậm chí còn đứng vào vị trí của anh ta mà nghĩ, nếu đổi vợ anh ta
thành vợ tôi, nếu bắt tôi nằm cùng một giường, nhìn người đàn ông
khác tùy ý đùa giỡn vợ mình, tôi đoán tôi sẽ phát điên ngay lập tức.
Đây là quan niệm hôn nhân và giá trị quan gì mà lại làm ra những
chuyện méo mó như vậy.

Tôi hơi nghi ngờ, đây thật sự chỉ để tìm kích thích sao? Hay nói cách
khác... thật sự rất kích thích sao? Không chút giữ lại mà chia sẻ vợ
mình cho người khác chơi, đầu đội nón xanh, còn bị người ta dạy dỗ
thành tình nô? Đây là kiểu quan hệ vợ chồng và giá trị quan méo mó
đến mức nào mới chủ động giới thiệu vợ mình cho người khác chơi?
Khoảnh khắc này, tôi lại sinh ra một tia tò mò với tâm lý của người đàn
ông trước mặt. Tôi thậm chí cảm thấy đây là một đề tài nghiên cứu rất
hay. Tâm lý của những người này tuy âm tối, nhưng chỉ đang lượn lờ ở
rìa đạo đức, chưa chạm đến pháp luật, thuộc về kiểu hai bên tự
nguyện.
Chỉ có điều, thứ khiến tôi hơi để ý là cái gọi là PUA mà anh ta nói. Đây
cũng là hành vi vi phạm pháp luật. Theo tôi biết, những PUA phổ biến
trên thị trường đều xuất phát từ tâm lý, lừa tiền lừa sắc. Nhưng vợ anh
ta bị dạy dỗ thành tình nô, thì đây không còn là PUA truyền thống nữa.
Phải biết rằng, văn hóa nô lệ không phải là thứ vốn có của Trung Quốc,
nữ nô cũng không phải trò chơi xuất phát từ Trung Quốc, mà là từ Bắc
Mỹ truyền sang. Vì khác biệt lịch sử và văn hóa, tư tưởng nữ nô ở Bắc
Mỹ ăn sâu bén rễ hơn. Ngay cả trong xã hội văn minh ngày nay, vẫn có
không ít tàn dư văn hóa nô lệ nằm sâu trong tâm trí người Bắc Mỹ.
Đương nhiên, Trung Quốc là một đại quốc năm ngàn năm, tự nhận là
văn minh, nên văn hóa nô lệ ở chúng ta có một cái tên rất hay – nha
hoàn, tỳ nữ.
Thực ra, nếu bạn hiểu lịch sử, sẽ phát hiện rằng nha hoàn, tỳ nữ về bản
chất không khác gì nữ nô ở phương Tây, đều là những người có thể để
chủ nhân phát tiết dục vọng.
Dục vọng ở đây không chỉ là thú dục, mà còn bao gồm hàng loạt dục
vọng xã hội khác.
Bao gồm cả những bộ phim truyền hình, sách lịch sử lưu truyền từ nhỏ,
đều vô tình dẫn dắt con người che giấu phần nô tính sâu thẳm trong

lòng. Đặc biệt trong xã hội nam quyền như Trung Quốc, có không ít
nam giới trong lòng đều giấu kín mặt tối muốn nô lệ hóa phụ nữ.
Tin tức về việc dạy dỗ thành nữ nô, tôi cũng từng nghe không ít, chỉ là
vì tiếp xúc chưa đủ sâu nên chưa hiểu rõ. Trong nhận thức của tôi, phụ
nữ hiện đại không thể so với phụ nữ thời cổ đại, lại càng không có mâu
thuẫn giai cấp cố định, làm sao có thể bị người khác dạy dỗ thành tình
nô được? Tôi nghe lời anh ta, trong lòng shock nhưng vẫn bình tĩnh
hỏi: “Anh muốn tôi giúp anh như thế nào?”
“Tôi lên mạng tra rồi, đây là vấn đề tâm lý, giống như bán hàng đa cấp
vậy...” Lời anh ta khiến tôi trong lòng lật một vòng trắng mắt.
Một bên là bán hàng đa cấp, một bên là tình nô, hai thứ này tính chất
có giống nhau không.
“Vợ tôi trở thành như vậy là vì cô ấy đã sinh ra sự phụ thuộc tình dục
với chủ nhân của mình. Tôi tra trên mạng, đây là một loại bệnh tâm lý,
bị tẩy não rồi. Anh là chuyên gia tâm lý học, tôi hy vọng anh có thể điều
trị cho vợ tôi, ít nhất... đừng để cô ấy còn nghĩ đến chuyện ly hôn với tôi
nữa. Bây giờ tôi hơi hối hận, hối hận đã để vợ mình thành ra như vậy...”
Nói đến đây, anh ta lộ ra vẻ đau khổ.
Tôi nhìn anh ta, trong khoảnh khắc cũng khó phân biệt được, vẻ đau
khổ này là thật hay giả? Một người chồng có thể không giữ lại gì mà
chia sẻ vợ mình cho người khác, giữa vợ chồng còn tình cảm gì nữa
không? Nhưng nhìn vẻ mặt anh ta, lại không giống đang giả vờ.
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn không kìm được sự tò mò trong
lòng, mở miệng hỏi: “Anh còn thích vợ mình không?”
“Đương nhiên!” Nghe ra sự nghi ngờ trong lời tôi, anh ta đột ngột
ngẩng đầu, mở to mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
“Anh đã yêu vợ mình, vậy tại sao lại đi đổi vợ?” Tôi thực sự không hiểu
nổi mạch suy nghĩ của những người này, đồng thời trong lòng cũng
thầm hạ quyết tâm, bệnh nhân này tôi nhận.

Chúng tôi, bác sĩ, đặc biệt là cấp độ của tôi, mỗi năm cũng có đề tài
nghiên cứu. Loại bệnh tâm lý này quả thực là đề tài nghiên cứu hiếm
có. Tôi rất quan tâm đến mạch suy nghĩ của họ, giống như người
thường tò mò và để ý xem trong đầu bệnh nhân tâm thần đang nghĩ gì.
Tôi đã để ý, tại sao người đàn ông này có thể dễ dàng tha thứ cho
người đàn ông khác chạm vào vợ mình, lại vẫn nói ra lời còn thích vợ?
Nếu còn thích, tại sao lại dễ dàng tha thứ cho người đàn ông khác
quan hệ với vợ mình? Hay là... chủ động và tâm cam tình nguyện? Tôi
càng nghĩ càng thấy nghi hoặc, càng không hiểu, muốn làm rõ rốt cuộc
tâm lý của những người này đang nghĩ gì.
Nhưng ai ngờ, câu trả lời của anh ta lại một lần nữa làm tôi thay đổi
tam quan.
“Vì yêu chứ!”

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
46
17
29
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
104
Chương 3

Anh ta thần sắc nghiêm túc, giống như đang bày tỏ lập trường và suy
nghĩ thật sự của mình.
“Anh đã yêu cô ấy... vậy mà lại có thể đem cô ấy chia sẻ cho người
khác? Tình yêu chẳng phải là phải độc chiếm sao?”
“Đúng là phải độc chiếm chứ! Tôi không phải đang chia sẻ, mà là hy
vọng cô ấy được hạnh phúc, cả hai bên đều được hạnh phúc! Bác sĩ
Hàn anh cũng là đàn ông, chắc cũng biết, con người chúng ta nếu
ngày ngày dính lấy nhau thì rất dễ chán. Ngay cả chuyện làm tình cũng
vậy, khi hai người đã không còn đam mê, thì việc làm tình cũng dần
mất cảm giác. Nhưng... con người ai cũng có nhu cầu, cũng cần có
kích thích từ bên ngoài. Chính vì tôi yêu cô ấy, nên tôi mới muốn thỏa
mãn cô ấy, cho cô ấy những kích thích và trải nghiệm chưa từng có!”
Giọng người đàn ông bình thản, như thật sự đang nói về quan niệm
hôn nhân và “lòng chung thủy” của mình với tình cảm.
Chỉ là, thứ “chung thủy” này, tôi thực sự không thể hiểu nổi.
Tôi vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi, những người chơi đổi vợ, cam
lòng đem vợ mình đẩy cho người khác, hóa ra lại là vì... tình yêu? Có
một khoảnh khắc tôi còn cảm thấy, từ “yêu” nghe thật châm biếm.
Đương nhiên, trước mặt bệnh nhân, tôi tuyệt đối không thể nói ra.
Tuy nhiên... tôi vẫn nhanh chóng tiếp lời: “Anh đã yêu cô ấy, không nỡ
để cô ấy bỏ anh mà đi, vậy anh... hoàn toàn có thể gọi cảnh sát chứ,
báo án không được sao!”
“Không thể báo án!” Vừa nghe đến hai chữ báo án, người đàn ông lập
tức hoảng lên.
“Nếu báo án, cô ấy sẽ tiêu rồi. Bây giờ cô ấy nghe lời người đàn ông kia
hết, một khi báo án, người đàn ông kia xong đời, cô ấy cũng theo đó
mà xong đời luôn. Tôi đã tra tài liệu, đây là một kiểu kiểm soát tâm lý

tương tự PUA. Anh là chuyên gia trong lĩnh vực này, chắc chắn anh có
thể giúp cô ấy thoát khỏi bản tính nô lệ! Chỉ cần anh kéo cô ấy lại từ
bên bờ vực, bao nhiêu tiền tôi cũng chịu chi, ba mươi vạn, năm mươi
vạn... đều được!”
“Đây không phải vấn đề tiền...” Tôi liên tục xua tay. Thực ra...
Với vấn đề tình nô, tôi tiếp xúc không nhiều, hoặc nói chính xác hơn,
đây là lần đầu tôi nghiên cứu một ca như vậy. Nhưng người đàn ông
có một câu nói đúng: tình nô là vấn đề tâm lý. Vấn đề này giống như
nghiện ma túy, ngoài cơ thể ra, thì dẫn dắt tâm lý mới là quan trọng
nhất.
Đây cũng chính là lý do anh ta liều lĩnh tìm đến tôi.
Nhưng... những chuyện đổi vợ, tình nô mà anh ta nói, với tôi mà nói thì
giống như nấm mốc ẩn náu trong góc tối ẩm ướt. Người bình thường
sẽ không bao giờ chạm vào. Dù có ý nghĩ đó, cũng chỉ lén lút tưởng
tượng một mình. Đa số mọi người, thậm chí không có khả năng và
dũng khí để thực hiện. Dù có dám, thì cũng không qua nổi cửa ải vợ.
Tôi tuy từng nghe qua tin tức về lĩnh vực này, nhưng chưa bao giờ chú
ý nghiêm túc, nên cũng không biết cụ thể tâm lý của họ là như thế nào.
Tuy nhiên... lời biện minh của người đàn ông lại khơi dậy sự tò mò
trong tôi. Tôi tiếp tục đặt câu hỏi chi tiết.
“Anh có thể kể cụ thể cho tôi nghe không... kể về quá trình vợ anh sa
đọa thành tình nô?”
“Thực ra cũng chẳng có gì để kể. Ban đầu tôi muốn chơi đổi vợ, vợ tôi
không đồng ý, lúc đó tôi cũng khá khổ não. Sau này... tôi quen một
người...” Người đàn ông dần thả lỏng, kể ra những chuyện đã xảy ra.
Hóa ra, người mà Lưu Tỉnh quen biết là một người chuyên giúp đỡ việc
dạy dỗ vợ người khác, giá cả cũng không rẻ. Dưới sự dạy dỗ của người

đàn ông đó, vợ anh ta dần chấp nhận đổi vợ, và cũng chậm rãi sa đọa
vào trò chơi này.
Nhưng không ngờ sau đó không lâu, vợ anh ta bắt đầu trở nên bất
thường. Lưu Tỉnh quan sát một thời gian mới kinh ngạc phát hiện, vợ
mình không biết từ lúc nào đã trở thành tình nô của một người đàn
ông khác. Người đàn ông đó còn bỏ tiền thuê chính người từng dạy dỗ
vợ anh ta để tiếp tục dạy dỗ. Sau khi trở thành tình nô, vợ anh ta như
biến thành một người khác, không còn nghe lời anh ta nữa, mà trở
thành vật độc chiếm của người đàn ông kia. Thậm chí vì hắn, cô ấy
còn đòi ly hôn với chồng chính thức, khiến Lưu Tỉnh đau đầu vô cùng.
Khi tôi hỏi anh ta bỏ tiền thuê người đàn ông kia dùng thủ đoạn gì, anh
ta nói cũng giống chúng tôi, là dùng tâm lý của vợ, từng bước từng
bước dẫn dắt.
Nghe anh ta nói vậy, tôi chau mày.
Cũng là người làm tâm lý, tôi có thể tưởng tượng được, muốn khiến
một người phụ nữ tâm lý bình thường, từng bước từ đổi vợ đến trở
thành tình nô, đây là một quá trình cực kỳ khó khăn. Thậm chí trong
nhiều lý thuyết tâm lý, đây là kiểu thành công có tỷ lệ thất bại cực cao.
Nhận thức của phụ nữ về tình dục, về cơ thể, về đạo đức, giống như
hoạt động tâm lý của phụ nữ vậy, tinh tế và nhạy cảm hơn nam giới rất
nhiều. Trừ phi là những người chuyên làm nghề này, nhưng số người
như vậy trong nhóm phụ nữ chiếm tỷ lệ bao nhiêu? Muốn cẩn thận dạy
dỗ một người phụ nữ bình thường thành tình nô, ít nhất phải là bậc
thầy có khả năng kiểm soát tâm lý phụ nữ cực mạnh mới làm được.
Dù tôi hiểu không nhiều về tình nô, nhưng với PUA đang thịnh hành
trên mạng gần đây, tôi vẫn biết một số. Thậm chí cũng từng tiếp xúc
với loại bệnh nhân này.
Dù PUA loại này chủ yếu gây hại cho phụ nữ, nhưng tiền đề quan trọng
nhất là người PUA phải hiểu rõ tâm lý phụ nữ, có thể kiểm soát hoạt

động tâm lý của họ bất cứ lúc nào, từ đó làm được cẩn thận, không sơ
hở.
Việc dạy dỗ thành tình nô về bản chất cũng giống PUA, cần kiểm soát
tâm lý phụ nữ từng tầng từng lớp. Nếu đã mất kiểm soát, muốn kéo
người phụ nữ ấy ra khỏi vũng bùn cũng không phải chuyện dễ. Ít nhất
là với chuyện này, tôi không có đầy đủ mười phần nắm chắc.
Nhưng không nắm chắc thì không nắm chắc, dù sao cũng phải thử.
“Vậy nhé, anh đưa cho tôi thông tin liên lạc của người đó. Tôi cần biết
hắn đã từng bước từng bước dạy dỗ như thế nào.” Nếu đã quyết định
nhúng tay vào việc này, thì tôi nhất định phải chuẩn bị đầy đủ, biết
mình biết ta, trăm trận trăm thắng.
Y học cổ truyền có bốn phép vọng, văn, vấn, thiết, liệu pháp tâm lý
cũng gần như vậy, cần biết rõ quá trình thì mới có thể thay đổi kết quả.
Nghe tôi định nhận vụ này, người đàn ông tên Lưu Tỉnh cảm động đến
nước mắt lưng tròng, cảm ơn rối rít.
Sau khi trao đổi thông tin đơn giản, tôi để Lưu Tỉnh về trước.
Tôi cần tìm hiểu trước, người đàn ông mà Lưu Tỉnh nói rốt cuộc đã
dùng thủ đoạn gì, để từng bước từng bước dạy dỗ một người phụ nữ
bình thường thành tình nô.
Đương nhiên, trước đó tôi cũng đã tìm hiểu khá nhiều thông tin về
người đàn ông đó.
Ví dụ, người đàn ông tên Thẩm Đạt, là một người cực kỳ cẩn thận. Chỉ
nhận việc làm ăn do người quen giới thiệu, hắn mới nhận đơn.
Có lẽ... trong tiềm thức của hắn, đây cũng là việc vi phạm pháp luật.
Hơn nữa dù giá hắn đòi cao, nhưng tỷ lệ thành công cũng cực cao. Ít
nhất trong vòng chơi của Lưu Tỉnh, không ít trò đổi vợ đều do người
đàn ông tên Thẩm Đạt này thúc đẩy.

Tôi theo danh thiếp Lưu Tỉnh để lại, bấm số điện thoại trên đó.
Một hồi tín hiệu bận, điện thoại được nối.
“A lô...” Người nói là một người đàn ông trung niên có giọng rất trầm
ấm, ngữ khí ôn hòa, không nhanh không chậm.
“Xin chào, có phải anh Thẩm Đạt không ạ? Tôi là người mà Lưu Tỉnh
giới thiệu!” Để không gây nghi ngờ, tôi nói thẳng luôn mục đích.
Lưu Tỉnh từng nói, Thẩm Đạt làm nghề này rất cẩn thận, chỉ nhận làm
do người quen giới thiệu. Cách làm này ở một số câu lạc bộ cao cấp
cũng rất phổ biến, chỉ có khách VIP giới thiệu mới được coi là VIP.
Quả nhiên, vừa nghe tôi mở miệng, Thẩm Đạt bên kia cũng lên tiếng.
“Ồ, anh muốn làm dịch vụ à?”
“Đúng vậy!” Tôi gật đầu liên tục. Thẩm Đạt chắc cũng sợ bị phát hiện
hoặc để lại dấu vết, nên mới nói vậy, hai chữ “dịch vụ” được nhấn
giọng đặc biệt nặng.
“Anh là khách mới à?”
“Đúng vậy!”
“Vậy à... Chúng ta gặp mặt trước đã, nói chuyện trực tiếp. Anh xem khi
nào anh có thời gian?”
“Bây giờ luôn cũng được!” Để có thể gặp Thẩm Đạt càng sớm càng tốt,
tôi nói dứt khoát.
“Được, mười giờ rưỡi, gặp ở quán cà phê góc đông bắc quảng trường
Nhân Dân, chỗ ngồi thứ hai cạnh cửa sổ, là chỗ tôi đặt cố định cả năm,
anh đến ngồi đó là được!”
“Vâng!” Sau khi hẹn đơn giản, cúp máy, trong lòng tôi lại vô cớ có chút
hưng phấn.

Đây là lần đầu tôi tiếp xúc với thứ không thấy ánh sáng này, lại khiến
tôi có cảm giác như đặc vụ ngầm đang gặp mặt dùng mật hiệu.
Tôi mặc quần áo chỉnh tề, đeo khẩu trang, tính giờ ra khỏi nhà.
Quán cà phê này tôi chưa từng đến. Bên trong khách khá đông. Tôi
vào cửa quét mắt một vòng, lập tức nhìn thấy chỗ ngồi cạnh cửa sổ
như Thẩm Đạt nói trong điện thoại, vẫn còn trống.
Tôi đi tới, ngồi xuống! Khoảnh khắc ngồi xuống, tôi đột nhiên cảm thấy
ánh mắt của nhân viên phục vụ lẫn quầy bar đều trong chớp mắt tập
trung vào người tôi, sau đó lại lập tức chuyển đi chỗ khác.
Điều này khiến tôi có cảm giác rất khó chịu, có lẽ cũng vì công việc
của tôi, nên trong phương diện này tôi khá nhạy cảm.
Ngồi vào chỗ, nhân viên phục vụ đến, tôi gọi một ly cà phê, lặng lẽ chờ
đợi.
Thời gian hẹn càng lúc càng gần, tiếng leng keng, chuông cửa sau
quán cà phê vang lên. Một bóng dáng cao lớn đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt tôi lập tức tập trung vào người đó. Đồng thời tôi cũng nhạy
cảm nhận ra, người này chắc chắn là Thẩm Đạt! Ít nhất lúc đó ý nghĩ
này xuất hiện ngay trong tiềm thức tôi, hoàn toàn là linh cảm thứ sáu,
nhưng lại chính xác vô cùng. Tôi từ đầu đến chân quan sát, người này
từ lúc bước vào cửa đã cho tôi một cảm giác cực kỳ mạnh mẽ.
Ấn tượng đầu tiên: đây là một người khắc kỷ nghiêm túc. Toàn bộ
quần áo trên người chỉ một màu, toàn bộ đen. Áo vest, quần tây đều
rất sạch sẽ gọn gàng, không một nếp nhăn. Ngay cả cổ áo, cổ tay cũng
được chỉnh chu không một hạt bụi.
Phải biết rằng, dù là quần áo mới mua từ trung tâm thương mại, lần
đầu mặc lên người, cổ áo và cổ tay, thậm chí ngoài áo vest cũng sẽ có
những nếp gấp rõ ràng. Những nếp gấp này ngay cả người hay mặc
vest cả năm cũng có.

Trừ phi anh ta mỗi ngày đều là ủi quần áo, nhưng người bình thường ai
có thời gian rảnh và tâm tư đó? Hơn nữa ngũ quan của anh ta cũng là
kiểu khắc kỷ nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ. Trên sống mũi cao thẳng đeo
một cặp kính, khẽ đẩy lên, giống như nhân vật trong hoạt hình, kính
phản quang, toát lên vẻ tinh minh và khó nắm bắt.
Anh ta cũng chú ý đến tôi, đồng thời tôi cũng cảm nhận được anh ta
đang quan sát tôi.
Ánh mắt hai chúng tôi va chạm trong không khí, sau đó Thẩm Đạt
hướng về phía tôi bước tới...
“Xin chào, tôi là Thẩm Đạt!” Anh ta không ngồi trước, mà đưa tay về
phía tôi. Tôi vội đứng dậy, bắt tay anh ta.
Ngón tay rất thon, đốt ngón dài, giống tay con gái.
“Xin chào, tôi là Hàn Lư!” Tôi nghĩ một chút, chỉ dùng tên thật của
mình.
Vì Lưu Tỉnh nói với tôi, Thẩm Đạt làm nghề này rất cẩn thận, trong
vòng giao tiếp của anh ta cần dùng tên thật. Đến lúc đổi vợ thì có thể
dùng tên giả, Thẩm Đạt sẽ tuyệt đối bảo mật, và sẽ không ảnh hưởng
đến cuộc sống của khách hàng bình thường.
“Chắc anh biết tôi tiếp nhận loại dịch vụ gì chứ?” Thẩm Đạt ngồi trước
mặt tôi, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát.
“Tôi biết!” Tôi biểu hiện ra vẻ cẩn thận, trước tiên quay đầu nhìn quanh
bốn phía, sau đó hạ giọng nói: “Lưu Tỉnh giới thiệu tôi đến, nói bên
anh... có thể đổi vợ?”
“Đúng vậy!” Thấy tôi không kiêng kỵ chủ đề này, Thẩm Đạt cũng nói
thẳng luôn.
“Bên chúng tôi cung cấp dịch vụ đổi vợ, và là tính phí. Bảo mật thông
tin và tư liệu của khách hàng trăm phần trăm, về tính chuyên nghiệp

anh có thể yên tâm. Nhưng trước khi nhận đơn, tôi cần biết, anh muốn
đổi vợ là vì lý do gì?”
“Ừm...” Là chuyên gia tâm lý, tôi có thể cảm nhận được Thẩm Đạt cũng
học qua tâm lý học, mà trình độ còn rất sâu. Từ lúc bước vào cửa, anh
ta đã không ngừng quan sát vi biểu cảm của tôi, như muốn từ biểu
cảm của tôi tìm ra chút manh mối gì đó.
Tôi đương nhiên không thể để lộ sơ hở. Hơn nữa trước khi đến tôi đã
nghĩ sẵn cách ứng phó. Tôi trước tiên né tránh ánh mắt do dự vài cái,
sau đó lại lén ngẩng mắt nhìn quanh, cầm ly cà phê trước mặt nhấp
một ngụm.
Đây đều là những động tác nhỏ chỉ xuất hiện khi con người căng thẳng
và bất an. Dù tôi cố ý làm ra, nhưng Thẩm Đạt vẫn thu hết vào mắt
không sót cái nào.
Hành động của tôi như vậy, chỉ khiến anh ta càng yên tâm hơn.
“Cái đó... tôi và vợ hơi nhạt nhẽo, ngày ngày làm cũng không hứng thú.
Trước đây tôi quen một người bạn, anh ấy để tôi quan hệ một lần với
vợ anh ấy... ngay trước mặt anh ấy. Tôi cảm thấy rất kích thích... cũng
muốn biết, không biết có thể để vợ tôi tham gia không?” Dù tôi chưa
từng tham gia đổi vợ, nhưng tâm lý của người đổi vợ tôi vẫn hiểu một
chút.
Tôi thuận theo tâm lý của họ, bắt chước tâm lý của họ, nói ra vấn đề.
Tôi tin rằng, đa số người chơi đổi vợ đều đang tìm kiếm kích thích. Có
lẽ trong mắt người khác có chút khó hiểu, nhưng với người đổi vợ, kiểu
chơi mới này, liên tục nhảy qua nhảy lại ở rìa đạo đức và luân lý, là một
loại cảm giác căng thẳng kích thích không thua gì phạm tội.
Loại tâm lý này, trong tâm lý học gọi là một dạng bệnh thái xã hội phổ
biến ở con người. Nhà tâm lý học gọi loại hành vi này là “săn đuổi chấn
động”, và một loạt yếu tố sinh lý cùng tâm lý phát huy tác dụng ở đây.

Những người cần nhiều dopamine hơn người bình thường, thường
càng có khả năng chịu đựng rủi ro về sinh lý, xã hội hoặc tiền bạc mà
“săn đuổi chấn động” có thể mang lại. Khi họ biết rằng mạo hiểm sẽ đi
kèm với kích thích.
Dopamine là một chất dẫn truyền thần kinh. Lượng dopamine khác
nhau, tốc độ truyền tải thông tin giữa các neuron cũng khác nhau, dục
vọng tìm kiếm kích thích cũng khác nhau.
Với những người thích tìm kiếm kích thích nhất, dopamine có thể khiến
họ đạt đến trạng thái thực sự như điên như cuồng.
Càng nhiều kích thích giải phóng ra nhiều dopamine, cảm giác kích
thích càng mạnh.
Giống như nghiện ma túy, có thể khiến người ta nguy kịch, có thể khiến
người ta nghiện! Họ theo đuổi loại kích thích tâm lý của đổi vợ, ở một
mức độ nào đó, không thua gì ma túy.
Khi tôi nói câu này, đồng tử co lại, trong mắt mang theo ánh sáng, rõ
ràng đang khao khát khoái cảm khi vợ tham gia vào.
Thẩm Đạt vẫn đang nhìn biểu hiện của tôi, rõ ràng đang làm dự đoán
tâm lý.
Chỉ khoảng hai ba giây sau, Thẩm Đạt gật đầu, mở miệng: “Được! Tiêu
chuẩn thu phí bên tôi, anh rõ chứ?”
“Rõ!” Tôi gật đầu liên tục, những thứ này... tôi đều đã tìm hiểu ở chỗ
Lưu Tỉnh.
“Nhưng...” Tôi lập tức chuyển giọng, nói tiếp: “Vợ tôi... cô ấy còn... cô ấy
vẫn chưa đồng ý với tôi. Cô ấy là người rất truyền thống, tôi không biết
nên nói với cô ấy thế nào...” Tôi nói không hết, nhưng ý đã rất rõ ràng.
Nghe tôi nói vậy, Thẩm Đạt bên cạnh khẽ cười, mở miệng: “Anh Hàn
yên tâm, bên chúng tôi là chuyên nghiệp, không chỉ cung cấp dịch vụ

đổi vợ, còn có dịch vụ dạy dỗ vợ. Giá hai loại đơn khác nhau, tôi hy
vọng anh hiểu!”
“Ừ, tôi đã tìm hiểu qua...” Tôi biểu hiện ra vẻ rất hưng phấn, gật đầu liên
tục, sau đó lại thay đổi biểu cảm, lộ ra vẻ khó xử.
“Là thế này... vợ tôi khá truyền thống... tư tưởng quan niệm rất bảo thủ,
cái này...”
“Yên tâm, bên chúng tôi có case thành công. Phụ nữ là sinh vật dễ
thay đổi, dù bảo thủ đến đâu cũng có thể bị ảnh hưởng. Vậy nhé... tôi
đưa anh một bảng danh sách trước, tối nay anh về nhà điền xong, sau
đó photocopy giấy đăng ký kết hôn của hai vợ chồng một bản, nộp tiền
xong mai mang ra cùng, bên chúng tôi sẽ đánh giá. Nếu quá hạn mà
không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ hoàn tiền toàn bộ!”
“Được!” Tôi đã tìm hiểu khá nhiều ở chỗ Lưu Tỉnh. Để không khiến
Thẩm Đạt nghi ngờ, tôi còn lập tức đưa tiền. Sau đó Thẩm Đạt hẹn tôi
ngày mai vẫn gặp ở quán cà phê này, rồi mỗi người đi một ngả.
Về đến nhà, tôi lấy ra bảng danh sách đó. Đó là một bảng khảo sát rất
chi tiết, có cung hoàng đạo của vợ tôi, nhóm máu, ba vòng, kể cả kinh
nghiệm yêu đương trước đây, tần suất và thời gian chúng tôi làm tình,
độ nhạy cảm tình dục của vợ, deepthroat, facial, oral creampie, nuốt
tinh... Những câu hỏi phía trên còn khá bình thường, càng xuống dưới
càng lộ liễu.
Nhưng tôi cũng phát hiện ra, tác dụng của bảng này chính là khảo sát
một số thông tin cơ bản về vợ.
Tôi chưa từng nói với vợ chuyện đổi vợ gì đó, tôi cũng không thể nói
những chuyện này với vợ. Tôi chỉ thuần túy tò mò, muốn xem những
người này có thủ đoạn gì, có thể biến một người vợ hiền lành thành
con đĩ ai cũng có thể địt? Tôi tin tưởng vợ mình, lương thiện, dịu dàng,
xinh đẹp, đại lượng, thông minh, tất cả những điều hoàn hảo mà một
người phụ nữ thời đại mới nên có đều ở trên người cô ấy. Tôi không tin
có người nào có thể khiến vợ tôi phản bội tôi.

Hơn nữa... tình cảm vợ chồng chúng tôi vẫn luôn rất hòa hợp, mỗi lần
làm tình hai bên đều thỏa mãn. Trong tình huống như vậy, họ lại có thể
dạy dỗ vợ tôi như thế nào? Tôi nghĩ vậy, rồi không do dự mà điền thông
tin của vợ vào bảng...

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 

Bài viết liên quan