Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Tâm Sự Kể Chuyện CÓ NHỮNG CHUYỆN, ĐỦ HIỂU LÀ ĐỦ RỒI…

Lượt xem: 1747

quyenchilong1102

Bắt Đầu Check Gái
24/11/24
130
202
52
31
Ha Noi
VND
0
Tín dụng
790
CÓ NHỮNG CHUYỆN, ĐỦ HIỂU LÀ ĐỦ RỒI…

Chào mọi người, đợt rồi bận quá, nay mới có tgian comeback để tâm sự với mọi người. Một câu chuyện không có sex, không tục tĩu,...

Đôi khi mình tự hỏi, sao mình hay rơi vào những tình huống... như vậy!


Mình và bạn ấy bằng tuổi, cùng làm việc trong một môi trường, và cả hai đều đã có mái ấm riêng. Giữa guồng quay công việc hằng ngày, bạn ấy xuất hiện với vẻ đẹp đoan trang, dịu dàng và một sự kết nối lặng lẽ mà không ai cần phải gọi tên. Những lần hợp tác ăn ý, những ánh mắt vô tình chạm nhau mang theo một sự thấu hiểu rất lạ – đủ dịu dàng để nhận ra + với sự nhạy cảm của mình, mình biết ánh mắt ấy, không phải dành cho "mọi người".
Rồi cũng đến ngày mình quyết định nghỉ việc để thử sức với 1 vai trò cao hơn ở công ty mới. Trong chuyến đi chơi cuối cùng, dưới 1 đoạn phố khá vắng mà cả 2 chủ động tách mọi người để có cơ hội đi dạo cùng nhau. Cả không gian lẫn khoảnh khắc ấy đều như muốn kéo người ta vào một sự xao lòng thoáng qua. Nhưng, dưới sự kìm chế và tôn trọng mà mình dành cho bạn ấy, đã không có gì xảy ra cả, và mình thấy may mắn với điều đó.

Hôm sau, trong inbox, bạn ấy bảo bạn ấy hiểu ánh mắt nhiều tâm sự của mình. Bạn ấy nhắc lại cái bắt tay trong buổi tiệc rượu khiến bạn ấy nhớ tới người yêu cũ trong đám cưới—như một cái bắt tay chia ly và dừng lại. Bạn ấy biết mình vẫn có điều muốn nói, và bạn ấy bảo bạn ấy muốn nghe.

Thú thực, tất cả những cảm xúc ấy của cả hai, mình biết nó là thật. Nó chẳng phải tình bạn thuần túy nữa rồi. Nhưng mình đã trải qua đủ nhiều để hiểu rằng: giây phút mình nộp đơn nghỉ việc giống như một chất xúc tác đẩy cảm xúc của cả hai lên cao trào. Nó chỉ đơn giản là cảm giác thôi thúc, rằng nếu không giãi bày ngay lúc này thì sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nữa. Nhưng rồi mình tự hỏi, nếu chỉ cần tiến thêm một bước nhỏ, cả mình và bạn ấy sẽ phải đối diện với những điều kinh khủng gì phía trước? Mình vô cùng tôn trọng bạn ấy, tôn trọng gia đình của cả hai. Vì vậy, mình chọn là người chủ động lùi lại, giữ mọi thứ dừng lại đúng lúc. Đâu phải chuyện gì dở dang cũng là không tốt, đúng không?

Mình đã nói dối rằng tối hôm đó mình chỉ định đưa tay dắt bạn ấy đi dạo.

(mình nói dối về điều mình định nói thật =)) chứ hành động này mình định làm thật, và sau đây mình sẽ nói tsao mình cảm thấy may mắn)

Cả 2 đi cùng nhau 1 đoạn khá dài, có những lúc, vai chạm vai, những cái nhìn nhau cười tủm, và ngay lúc mình định đưa tay ra cầm lấy tay bạn ấy, 1 suy nghĩ thoáng qua làm mình dừng lại, và ngay lúc đó, từ 1 con hẻm cạnh bên, sếp, đồng nghiệp từ đâu bắt kịp bọn mình, thực sự là mình đã thở phào, vì nếu mình làm gì đó, bạn ấy vẫn là người ở lại, những lời ra tiếng vào thật khó tránh khỏi.

...


Sau đó, chúng mình nhắn cho nhau một vài dòng ngắn ngủi. Mình viết: "Có người lắng nghe mình đã tốt, nhưng có người hiểu mình thì càng tuyệt vời hơn." Bạn ấy thả tim vào tin nhắn đó. Không cần thêm một lời giải thích hay gán nhãn cho bất kỳ danh xưng nào nữa.
Chẳng thể gọi nhau là "bạn bè" theo định nghĩa thông thường, nhưng mình nghĩ, chúng mình đã sống trọn vẹn và văn minh với cảm xúc của mình. Trở về với thực tại và gia đình nhỏ, mình thấy lòng nhẹ nhõm. Đôi khi trong cuộc đời, tìm được một người hiểu mình, và cả hai cùng biết dừng lại đúng lúc... như vậy đã là quá đủ.


Gửi tới cậu:

Nếu nói ra, thì tớ sẽ nói rằng: tớ dành cho cậu 1 tình cảm vô cùng đặc biệt, và tớ khá chắc cậu cũng thế, nhưng chúng ta, đều đã có những giới hạn của riêng mình. Vậy nên, hãy cứ để nó ở trong tim, và mỗi khi có thoáng qua nghĩ về nó, có lẽ chúng ta sẽ mỉm cười vì có những khoảnh khắc như vậy!
 

Bài viết liên quan