Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex ĐỔI VỢ CHO NHAU (Cuckold, NTR, Cheating...)

Lượt xem: 1417

rongnho2709

Đang Tuổi Sửu Nhi
3/2/22
29
24
27
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
118
Chương 1
Đêm nhậu và lời thú nhận
Tôi nốc hết chai bia lần thứ tư, Hùng thì cũng đã đỏ mặt.

Quán nhỏ trên phố cổ, bàn gỗ, ánh đèn vàng mờ mờ. Ngoài kia trời cuối đông Hà Nội se lạnh, trong này mùi đồ nhậu và khói thuốc lá quyện vào nhau. Hùng ngồi đối diện, sơ mi đã kéo lỏng hai nút, tay vẫn giữ chặt ly bia như sợ nó bay đi mất.

“Mày biết không,” hắn nói, giọng hơi nặng vì rượu, “dạo này tao hay xem mấy cái clip… lạ lắm.”

Tôi gật đầu hùa theo. Hùng hay nói linh tinh khi say, nhưng hôm nay ánh mắt hắn khác đi. Trông có vẻ hơi e dè. Có gì đó rất ngại ngùng.

“Clip gì?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

Hùng nhìn xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ vào thành ly. “Mấy cái… vợ người này với thằng khác. Thằng chồng ngồi nhìn. Kiểu đó.”

Không khí giữa hai đứa đột nhiên đặc lại. Tiếng cười từ bàn bên cạnh vẫn ồn ào, nhưng với tôi lúc này chỉ còn tiếng Hùng và tiếng tim mình đập nhanh hơn một nhịp.

Tôi hơi ngạc nhiên. Im một lúc, rồi hỏi:

“Mày có hay xem không?”

Hùng ngẩng lên. Mắt hắn hơi đỏ, nhưng rất tỉnh. “Có. Tao xem rồi tự sướng. Xong lại ghê tởm chính mình. Mày… có bao giờ xem mấy cái đó không?”

Câu hỏi đó đâm thẳng vào chỗ tôi đã giấu mấy năm.

Tôi nhớ những đêm Lan (vợ tôi) ngủ bên cạnh tôi, tôi nằm mở điện thoại, ánh sáng xanh chiếu lên mặt, xem những người chồng ngồi ghế nhìn vợ mình bị người khác địt. Có lúc tôi cương đến đau hết cặc. Tôi tắt máy, quay sang ôm vợ, thở dài vì chính cái sở thích ấy.

“Có,” tôi nói. Giọng thấp. “Tao cũng xem.”

Hùng nhìn tôi bằng ánh mắt rất nghiêm túc. Hắn gật nhẹ đầu, như vừa tìm được người cùng hội.

“Thật á?”

“Thật.”

Im lặng. Hùng uống một hơi dài, đặt ly xuống. “Vợ mày… Lan biết không?”

“Không. Tao chưa bao giờ nói.”

“Mai (vợ Hùng) cũng không biết.” Hùng cười ngắn. “Tao sợ nó nhìn tao như thằng biến thái. Mà có khi đúng là biến thái thật.”

Tôi không phủ nhận. Cũng không an ủi. Chỉ hỏi:

“Mày tưởng tượng bao giờ chưa? Tưởng tượng Mai… với người khác, còn mày ngồi nhìn?”

Hùng không trả lời ngay. Hắn nhìn ra cửa kính, nơi ánh đèn đường hắt vào. “Tưởng tượng nhiều lắm. Có lúc tao gần như… muốn nói chuyện này với nó. Rồi lại thôi. Tao sợ mất nó.”

Tôi hiểu cái sợ đó. Rất hiểu.

“Lan cũng vậy,” tôi nói. “Tao yêu nó. Nhưng cứ mỗi lần xem xong, tao lại nghĩ… nếu là Lan thì sẽ như thế nào.”

Hùng quay lại nhìn tôi. Lần này ánh mắt hắn không còn che giấu.

“Mày có muốn thử thật không?”

Câu hỏi đó rơi xuống bàn như một vật nặng. Tôi không trả lời ngay. Tim đập nhanh, cổ họng khô. Trong đầu hiện lên hình ảnh Lan đang bị ai đó khác địt, còn tôi ngồi cách đó vài mét, chỉ được nhìn.

“Tao không biết,” tôi nói thật. “Có lúc muốn. Có lúc sợ vãi.”

Hùng gật. “Tao cũng vậy.”

Hai đứa im lặng khá lâu. Bia nguội. Đồ nhậu nguội. Quán vãn dần. Chỉ còn vài bàn xa xa còn nói chuyện nhỏ.

Cuối cùng Hùng mở miệng:

“Thôi về đi. Mai nói tiếp. Đêm nay… đủ rồi.”

Tôi gật. Trả tiền. Ra ngoài, gió lạnh táp vào mặt. Hùng vỗ vai tôi một cái, không nói gì thêm, rồi đi về hướng xe mình.

Tôi đứng đó thêm vài giây, nhìn lưng hắn khuất vào bóng tối.

Trên đường về Cầu Giấy, tôi mở cửa kính, để gió đêm ùa vào. Trong đầu không còn tiếng nhạc hay tiếng xe nữa. Chỉ còn câu hỏi của Hùng lặp đi lặp lại.

Mày có muốn thử thật không?

Về đến nhà, tôi mở cửa nhẹ. Trong phòng ngủ tối om. Lan nằm nghiêng, tóc xõa trên gối, thở đều. Tôi đứng nhìn vợ khá lâu.

Cơ thể tôi vẫn còn phản ứng với những gì vừa nói ở quán. Nhưng sâu hơn cái nứng ấy là một thứ nặng nề hơn, đáng sợ, và một chút… mong chờ.

Tôi cởi đồ, nằm xuống bên cạnh vợ. Nằm nhìn trần nhà.

Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hùng.

"Tao đang cứ nghĩ về nó, tao không ngủ được"

Tôi đọc xong, khóa máy, đặt úp xuống cạnh gối.

Bên cạnh, Lan trở mình, một cánh tay vắt sang phía tôi trong giấc ngủ. Tôi nắm lấy tay vợ, khẽ siết.

Ngoài kia trời vẫn lạnh. Trong đầu tôi, hình ảnh hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, thừa nhận cùng một sở thích bẩn thỉu, vẫn chưa chịu tan.

Mai, nhất định phải nói tiếp.

Nhưng nói đến đâu thì tôi chưa biết.
 
  • Like
Reactions: dereks1303

rongnho2709

Đang Tuổi Sửu Nhi
3/2/22
29
24
27
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
118
Chương 2
Tin nhắn nửa đêm (góc nhìn của Hùng)
Tôi về đến nhà gần một giờ sáng.

Times City lúc ấy đã yên. Hành lang vắng, chỉ còn tiếng giày tôi bước nhẹ trên sàn đá. Mở cửa, đi thẳng vào phòng ngủ.
Mai nằm nghiêng về phía tường, chăn kéo đến ngang ngực. Tóc xõa rối trên gối. Thở đều. Một tay duỗi ra chỗ tôi vẫn nằm.
Tôi đứng nhìn vợ khá lâu.
Cơ thể tôi vẫn còn nứng từ cuộc nói chuyện với Minh. Cơn nứng ấy được gợi lên từ những thứ mà tôi vẫn đang cố giấu.
Tôi cởi sơ mi, quần, chỉ còn lại quần đùi, rồi ngồi xuống mép giường nhìn lưng vợ.

Trong đầu vẫn lặp lại câu nói của Minh ở quán:
Tao cũng giống mày.

Chữ đó đủ để làm cả bức tường tôi dựng lên trong mấy năm qua nứt ra một đường dài.

Tôi lấy điện thoại, mở chat với Minh. Ngón tay dừng trên bàn phím khá lâu trước khi gõ.
Hùng: Mày ngủ chưa?

Tin nhắn hiện “đã gửi”. Tôi chờ. Một phút. Hai phút. Rồi máy báo đã xem.
Minh: Chưa. Mày cũng không ngủ được à?
Hùng: Về nhà nhìn vợ ngủ. Đang tự hỏi mình có phải thằng điên không.

Bên kia im một lúc.
Minh: Tao cũng đang nhìn Lan nó ngủ.

Tôi nuốt nước bọt. Ngón tay gõ tiếp.
Hùng: Lúc nãy mày nói “có lúc muốn thử”. Mày nghiêm túc đến mức nào?
Minh: Tao rất nghiêm túc. Còn mày?

Tôi nhìn Mai. Vai nhỏ, da trắng dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt. Tôi từng tưởng tượng rất nhiều lần cảnh ai đó khác đặt tay lên cái vai ấy. Mỗi lần tưởng tượng xong tôi vừa xuất vừa ghê tởm chính mình.
Hùng: Tao tưởng tượng nhiều lắm. Có lúc gần như muốn hỏi Mai. Rồi lại sợ. Sợ nó nhìn tao như thằng bệnh hoạn.
Minh: Tao cũng sợ. Nhưng càng sợ thì lại càng nghĩ về nó.

Tôi thở dài, tin nhắn tiếp theo gõ chậm hơn.
Hùng: Nếu… chỉ thử một lần. Có luật rõ ràng, hai bên sòng phẳng. Mày nghĩ sao?

Bên kia typing khá lâu. Tôi ngồi chờ, tim đập nhanh đến mức nghe thấy trong tai.
Minh: Tao nghĩ về chuyện đó từ lúc về nhà đến giờ. Không phải chỉ vì nứng. Mà vì… nếu không thử, tao sẽ cứ nghĩ mãi.
Hùng: Vợ mày thì sao? Lan có thể đồng ý không?
Minh: Tao chưa biết. Lan không phải kiểu dễ đồng ý ngay. Nhưng nó cũng không phải kiểu đóng cửa tuyệt đối. Còn Mai?

Tôi nhìn vợ lần nữa. Mai hiền. Mai chiều. Mai ít khi nói không với tôi. Nhưng chuyện này khác. Hoàn toàn khác.
Hùng: Mai sẽ sợ. Có thể sẽ khóc. Nhưng nếu tao nói khéo, nhấn mạnh là chỉ thử, Chắc vợ tao có thể… đồng ý.

Im lặng dài. Tôi tưởng cuộc chat sẽ dừng ở đó. Rồi Minh gửi tiếp.
Minh: Vậy là cả hai đứa đều đang nghĩ đến chuyện để vợ mình… với thằng kia.

Tôi đọc câu đó, cảm giác vừa bị lột trần vừa được giải phóng.
Hùng: Đúng. Và cả hai đứa đều vừa sợ vừa… muốn.
Minh: Nếu làm thật, luật phải rõ ràng. Dùng bao. Không thích thì dừng lại, không được ép, không được nói với ai.
Hùng: Đồng ý. Và không được quay phim.
Minh: Ừ.

Tôi cười ngắn trong miệng, tiếng cười không thành tiếng.
Hùng: Mày tưởng tượng cảnh Lan với tao chưa?

Bên kia ngừng typing khá lâu. Rồi hiện:
Minh: Tưởng tượng rồi. Nhiều lần. Còn mày? Tưởng tượng Mai với tao chưa?

Tôi nhìn xuống dưới. Đũng quần đã căng. Chỉ cần Minh hỏi vậy thôi cũng đủ.
Hùng: Tưởng tượng rồi. Tao tưởng tượng Mai bị mày địt, còn tao ngồi nhìn. Có lúc tao xuất chỉ vì cái hình ảnh đó.
Minh: Tao cũng vậy với Lan.

Hai đứa im lặng lần nữa. Lần này im lâu hơn. Chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng thở của Mai.
Hùng: Vậy… mình nói với vợ trước, hay nói với nhau rõ hơn đã?
Minh: Nói với nhau rõ đã. Rồi từng người về nói với vợ. Không được ép. Nếu một trong hai người vợ không đồng ý thì thôi, coi như chưa từng nói.
Hùng: Được. Vậy mai, hoặc ngày kia, gặp lại. Nói mặt đối mặt, không nhắn tin nữa.
Minh: Ừ. Nhưng đêm nay… mày ổn chứ?

Tôi nhìn Mai. Ngón tay tôi vô thức chạm nhẹ vào tóc vợ. Mai không tỉnh.
Hùng: Không ổn lắm. Nhưng cũng không thể dừng suy nghĩ này.
Minh: Tao cũng vậy. Ngủ đi. Mai nhắn tiếp.
Hùng: Ừ. Ngủ.

Tôi khóa máy, đặt điện thoại xuống cạnh gối. Nằm nghiêng, nhìn lưng vợ.

Cơ thể vẫn nứng. Trong đầu vẫn hiện lên những hình ảnh tôi vừa thừa nhận với Minh. Mai bị người khác địt. Tôi ngồi cách đó không xa, chỉ được nhìn.

Tôi duỗi tay, ôm lấy eo vợ từ phía sau. Mai trong giấc ngủ khẽ cựa, rồi nằm yên trong vòng tay tôi.

Tôi áp mặt vào tóc vợ, hít mùi dầu gội quen thuộc.

Và tự hỏi, rất khẽ, đến mức gần như không thành lời:

Mình có đang phá hoại hạnh phúc gia đình không?

Mai thở đều. Không trả lời.

Đêm đó tôi không ngủ được
 

rongnho2709

Đang Tuổi Sửu Nhi
3/2/22
29
24
27
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
118
Chương 3
Nói với vợ (Minh – Lan)

Sáng chủ nhật, ánh nắng ban mai len qua rèm phòng khách.

Tôi thức từ trước sáu giờ, nhưng không dậy ngay. Nằm nghe tiếng Lan thở đều bên cạnh. Đêm qua tôi gần như không ngủ. Những tin nhắn với Hùng vẫn còn nằm trong đầu, rõ từng chữ.

Khi Lan dậy, tôi đã pha cà phê sẵn. Hai đứa ngồi ở bàn ăn nhỏ cạnh cửa sổ. Lan mặc áo thun mỏng, tóc buộc sơ, mắt còn hơi ngái. Cô ấy cầm ly cà phê, thổi nhẹ, không nói gì nhiều. Buổi sáng bình thường.

Tôi nhìn vợ khá lâu trước khi mở miệng.

“Em ơi.”

Lan ngẩng lên, “Sao anh?”

Tôi đặt ly xuống, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn. Giọng tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng chính tôi cũng nghe thấy nó hơi khàn.

“Anh có chuyện muốn nói với em. Nghiêm túc.”

Lan nhìn tôi. Ánh mắt cô ấy sáng hơn một chút, có chút cảnh giác. “Chuyện gì? Công việc à?”

“Không.” Tôi lắc đầu. “Chuyện… của hai đứa mình.”

Im lặng vài giây. Lan đặt ly cà phê xuống, ngồi thẳng hơn.

Tôi hít một hơi, rồi nói thẳng:

“Anh có sở thích… xem những cái clip chồng để vợ mình địt với người khác. Rồi ngồi nhìn. Anh xem khá nhiều. Và dạo này anh nghĩ về chuyện đó nhiều hơn.”

Lan không phản ứng ngay. Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn xuống bàn, rồi lại nhìn tôi. Mặt vẫn bình thường, nhưng khóe miệng hơi căng.

“Anh nói… sở thích xem phim ấy à?”

“Không chỉ xem.” Tôi nuốt nước bọt. “Anh tưởng tượng. Tưởng tượng nếu là em… với người khác, còn anh ngồi nhìn.”

Lần này Lan im lâu hơn. Tay cô ấy nắm lấy thành ly, ngón tay trắng dần.

“Anh muốn nhìn em ngủ với người khác thật à?”

Câu hỏi đó rất thẳng. Tôi gật.

“Có lúc anh muốn. Không phải vì anh không yêu em. Mà vì… cái kích thích ấy mạnh hơn anh nghĩ. Anh sợ chính mình. Nhưng anh cũng không muốn giấu em mãi.”

Lan cười ngắn, tiếng cười không có vui. “Anh vừa nói anh yêu em, vừa nói anh muốn nhìn em bị người khác… địt??”

“Em nói đúng.” Tôi không bào chữa. “Anh biết nghe nó bệnh hoạn. Nhưng anh muốn nói thật với em.”

Lan đứng dậy, đi ra ban công. Tôi không theo ngay. Chỉ ngồi nhìn lưng vợ qua khung cửa kính. Cô ấy đứng đó khoảng hai phút, ôm lấy chính mình vì hơi lạnh buổi sáng.

Khi quay vào, mắt Lan hơi đỏ, nhưng không khóc.

“Anh nghĩ về chuyện này bao lâu rồi?”

“Lâu. Từ trước khi cưới cũng có, nhưng sau khi cưới thì mạnh hơn. Anh giấu. Đến tối hôm kia anh nhậu với Hùng, hai đứa mới… thừa nhận với nhau là cùng nghĩ về chuyện đó.”

Lan nhíu mày. “Hùng cũng vậy?”

“Ừ. Hùng cũng xem, cũng tưởng tượng về Mai.”

Lan ngồi xuống lại, lần này cách tôi một chút. Cô ấy nhìn tôi rất lâu, như đang tìm xem tôi có đang đùa hay không.

“Vậy anh muốn làm thật à? Để em… với Hùng, còn anh ngồi nhìn?”

Tôi gật. “Chỉ thử một lần. Luật lệ rõ ràng. Em có thể dừng bất cứ lúc nào. Không ai được ép. Nếu em không muốn thì thôi, coi như anh chưa từng nói gì.”

Lan cười lần nữa, lần này cười đầy đủ hơn nhưng vẫn không vui. “Anh nói ‘thôi’ dễ thế. Nhưng anh đã nói ra rồi. Em biết rồi. Làm sao mà ‘thôi’ được như chưa từng nghe?”

Tôi im. Cô ấy đúng.

Lan dựa lưng vào ghế, nhìn ra cửa sổ. Giọng nhỏ lại:

“Em không phải kiểu… lẳng lơ. Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện với người khác khi đã lấy anh. Bây giờ anh bảo anh muốn nhìn em bị người khác địt… em không biết phải cảm thấy thế nào.”

“Em giận anh à?”

“Không biết.” Lan lắc đầu. “Em sốc. Em hơi… bị xúc phạm. Kiểu anh nghĩ là ‘anh không thỏa mãn được em nên muốn nhìn người khác địt em’.”

“Không phải vậy.” Tôi nói nhanh. “Anh yêu em. Anh chỉ… bị kích thích bởi cái ý nghĩ ấy. Nó không liên quan đến việc anh có yêu em hay không.”

Lan nhìn tôi. “Anh có chắc không? Hay anh chỉ đang tự thuyết phục mình?”

Tôi không trả lời ngay. Vì một phần tôi cũng không chắc hoàn toàn.

Hai đứa im lặng khá lâu. Cà phê nguội. Ngoài kia có tiếng trẻ con chạy ở hành lang chung cư.

Cuối cùng Lan nói, giọng mệt:

“Em cần thời gian suy nghĩ. Đừng có hối. Đừng hỏi thêm gì. Để em tự nghĩ.”

Tôi gật. “Được. Anh yêu em.”

Cả ngày hôm đó trôi qua rất lạ. Chúng tôi vẫn ở cùng nhà, vẫn ăn cơm trưa, vẫn xem một tập phim buổi chiều. Nhưng khoảng cách giữa hai người rõ hơn bình thường. Lan không chủ động nắm tay. Tôi cũng không dám kéo cô ấy lại gần.

Tối đến, lên giường, Lan nằm nghiêng về phía tường, quay lưng lại tôi. Tôi nằm nhìn lưng vợ, không đụng vào.

Tôi biết cô ấy chưa ngủ.

Tôi cũng không ngủ.

Trong đầu vẫn là câu hỏi của Lan:

Anh muốn nhìn em ngủ với người khác thật à?

Và câu trả lời tôi đã nói ra, không thể rút lại.

Bên cạnh, Lan khẽ cựa mình. Không nói gì. Không quay lại.

Tôi đưa tay ra, định chạm vào vai vợ, rồi lại rút lại.

Đêm ấy, hai đứa nằm chung giường, cách nhau chỉ vài centimet, nhưng xa hơn bất kỳ đêm nào trước đó.
 
  • Like
Reactions: stranger69

Bài viết liên quan