Chương 1
Đêm nhậu và lời thú nhận
Tôi nốc hết chai bia lần thứ tư, Hùng thì cũng đã đỏ mặt.
Quán nhỏ trên phố cổ, bàn gỗ, ánh đèn vàng mờ mờ. Ngoài kia trời cuối đông Hà Nội se lạnh, trong này mùi đồ nhậu và khói thuốc lá quyện vào nhau. Hùng ngồi đối diện, sơ mi đã kéo lỏng hai nút, tay vẫn giữ chặt ly bia như sợ nó bay đi mất.
“Mày biết không,” hắn nói, giọng hơi nặng vì rượu, “dạo này tao hay xem mấy cái clip… lạ lắm.”
Tôi gật đầu hùa theo. Hùng hay nói linh tinh khi say, nhưng hôm nay ánh mắt hắn khác đi. Trông có vẻ hơi e dè. Có gì đó rất ngại ngùng.
“Clip gì?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.
Hùng nhìn xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ vào thành ly. “Mấy cái… vợ người này với thằng khác. Thằng chồng ngồi nhìn. Kiểu đó.”
Không khí giữa hai đứa đột nhiên đặc lại. Tiếng cười từ bàn bên cạnh vẫn ồn ào, nhưng với tôi lúc này chỉ còn tiếng Hùng và tiếng tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi hơi ngạc nhiên. Im một lúc, rồi hỏi:
“Mày có hay xem không?”
Hùng ngẩng lên. Mắt hắn hơi đỏ, nhưng rất tỉnh. “Có. Tao xem rồi tự sướng. Xong lại ghê tởm chính mình. Mày… có bao giờ xem mấy cái đó không?”
Câu hỏi đó đâm thẳng vào chỗ tôi đã giấu mấy năm.
Tôi nhớ những đêm Lan (vợ tôi) ngủ bên cạnh tôi, tôi nằm mở điện thoại, ánh sáng xanh chiếu lên mặt, xem những người chồng ngồi ghế nhìn vợ mình bị người khác địt. Có lúc tôi cương đến đau hết cặc. Tôi tắt máy, quay sang ôm vợ, thở dài vì chính cái sở thích ấy.
“Có,” tôi nói. Giọng thấp. “Tao cũng xem.”
Hùng nhìn tôi bằng ánh mắt rất nghiêm túc. Hắn gật nhẹ đầu, như vừa tìm được người cùng hội.
“Thật á?”
“Thật.”
Im lặng. Hùng uống một hơi dài, đặt ly xuống. “Vợ mày… Lan biết không?”
“Không. Tao chưa bao giờ nói.”
“Mai (vợ Hùng) cũng không biết.” Hùng cười ngắn. “Tao sợ nó nhìn tao như thằng biến thái. Mà có khi đúng là biến thái thật.”
Tôi không phủ nhận. Cũng không an ủi. Chỉ hỏi:
“Mày tưởng tượng bao giờ chưa? Tưởng tượng Mai… với người khác, còn mày ngồi nhìn?”
Hùng không trả lời ngay. Hắn nhìn ra cửa kính, nơi ánh đèn đường hắt vào. “Tưởng tượng nhiều lắm. Có lúc tao gần như… muốn nói chuyện này với nó. Rồi lại thôi. Tao sợ mất nó.”
Tôi hiểu cái sợ đó. Rất hiểu.
“Lan cũng vậy,” tôi nói. “Tao yêu nó. Nhưng cứ mỗi lần xem xong, tao lại nghĩ… nếu là Lan thì sẽ như thế nào.”
Hùng quay lại nhìn tôi. Lần này ánh mắt hắn không còn che giấu.
“Mày có muốn thử thật không?”
Câu hỏi đó rơi xuống bàn như một vật nặng. Tôi không trả lời ngay. Tim đập nhanh, cổ họng khô. Trong đầu hiện lên hình ảnh Lan đang bị ai đó khác địt, còn tôi ngồi cách đó vài mét, chỉ được nhìn.
“Tao không biết,” tôi nói thật. “Có lúc muốn. Có lúc sợ vãi.”
Hùng gật. “Tao cũng vậy.”
Hai đứa im lặng khá lâu. Bia nguội. Đồ nhậu nguội. Quán vãn dần. Chỉ còn vài bàn xa xa còn nói chuyện nhỏ.
Cuối cùng Hùng mở miệng:
“Thôi về đi. Mai nói tiếp. Đêm nay… đủ rồi.”
Tôi gật. Trả tiền. Ra ngoài, gió lạnh táp vào mặt. Hùng vỗ vai tôi một cái, không nói gì thêm, rồi đi về hướng xe mình.
Tôi đứng đó thêm vài giây, nhìn lưng hắn khuất vào bóng tối.
Trên đường về Cầu Giấy, tôi mở cửa kính, để gió đêm ùa vào. Trong đầu không còn tiếng nhạc hay tiếng xe nữa. Chỉ còn câu hỏi của Hùng lặp đi lặp lại.
Mày có muốn thử thật không?
Về đến nhà, tôi mở cửa nhẹ. Trong phòng ngủ tối om. Lan nằm nghiêng, tóc xõa trên gối, thở đều. Tôi đứng nhìn vợ khá lâu.
Cơ thể tôi vẫn còn phản ứng với những gì vừa nói ở quán. Nhưng sâu hơn cái nứng ấy là một thứ nặng nề hơn, đáng sợ, và một chút… mong chờ.
Tôi cởi đồ, nằm xuống bên cạnh vợ. Nằm nhìn trần nhà.
Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hùng.
"Tao đang cứ nghĩ về nó, tao không ngủ được"
Tôi đọc xong, khóa máy, đặt úp xuống cạnh gối.
Bên cạnh, Lan trở mình, một cánh tay vắt sang phía tôi trong giấc ngủ. Tôi nắm lấy tay vợ, khẽ siết.
Ngoài kia trời vẫn lạnh. Trong đầu tôi, hình ảnh hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, thừa nhận cùng một sở thích bẩn thỉu, vẫn chưa chịu tan.
Mai, nhất định phải nói tiếp.
Nhưng nói đến đâu thì tôi chưa biết.
Đêm nhậu và lời thú nhận
Tôi nốc hết chai bia lần thứ tư, Hùng thì cũng đã đỏ mặt.
Quán nhỏ trên phố cổ, bàn gỗ, ánh đèn vàng mờ mờ. Ngoài kia trời cuối đông Hà Nội se lạnh, trong này mùi đồ nhậu và khói thuốc lá quyện vào nhau. Hùng ngồi đối diện, sơ mi đã kéo lỏng hai nút, tay vẫn giữ chặt ly bia như sợ nó bay đi mất.
“Mày biết không,” hắn nói, giọng hơi nặng vì rượu, “dạo này tao hay xem mấy cái clip… lạ lắm.”
Tôi gật đầu hùa theo. Hùng hay nói linh tinh khi say, nhưng hôm nay ánh mắt hắn khác đi. Trông có vẻ hơi e dè. Có gì đó rất ngại ngùng.
“Clip gì?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.
Hùng nhìn xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ vào thành ly. “Mấy cái… vợ người này với thằng khác. Thằng chồng ngồi nhìn. Kiểu đó.”
Không khí giữa hai đứa đột nhiên đặc lại. Tiếng cười từ bàn bên cạnh vẫn ồn ào, nhưng với tôi lúc này chỉ còn tiếng Hùng và tiếng tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi hơi ngạc nhiên. Im một lúc, rồi hỏi:
“Mày có hay xem không?”
Hùng ngẩng lên. Mắt hắn hơi đỏ, nhưng rất tỉnh. “Có. Tao xem rồi tự sướng. Xong lại ghê tởm chính mình. Mày… có bao giờ xem mấy cái đó không?”
Câu hỏi đó đâm thẳng vào chỗ tôi đã giấu mấy năm.
Tôi nhớ những đêm Lan (vợ tôi) ngủ bên cạnh tôi, tôi nằm mở điện thoại, ánh sáng xanh chiếu lên mặt, xem những người chồng ngồi ghế nhìn vợ mình bị người khác địt. Có lúc tôi cương đến đau hết cặc. Tôi tắt máy, quay sang ôm vợ, thở dài vì chính cái sở thích ấy.
“Có,” tôi nói. Giọng thấp. “Tao cũng xem.”
Hùng nhìn tôi bằng ánh mắt rất nghiêm túc. Hắn gật nhẹ đầu, như vừa tìm được người cùng hội.
“Thật á?”
“Thật.”
Im lặng. Hùng uống một hơi dài, đặt ly xuống. “Vợ mày… Lan biết không?”
“Không. Tao chưa bao giờ nói.”
“Mai (vợ Hùng) cũng không biết.” Hùng cười ngắn. “Tao sợ nó nhìn tao như thằng biến thái. Mà có khi đúng là biến thái thật.”
Tôi không phủ nhận. Cũng không an ủi. Chỉ hỏi:
“Mày tưởng tượng bao giờ chưa? Tưởng tượng Mai… với người khác, còn mày ngồi nhìn?”
Hùng không trả lời ngay. Hắn nhìn ra cửa kính, nơi ánh đèn đường hắt vào. “Tưởng tượng nhiều lắm. Có lúc tao gần như… muốn nói chuyện này với nó. Rồi lại thôi. Tao sợ mất nó.”
Tôi hiểu cái sợ đó. Rất hiểu.
“Lan cũng vậy,” tôi nói. “Tao yêu nó. Nhưng cứ mỗi lần xem xong, tao lại nghĩ… nếu là Lan thì sẽ như thế nào.”
Hùng quay lại nhìn tôi. Lần này ánh mắt hắn không còn che giấu.
“Mày có muốn thử thật không?”
Câu hỏi đó rơi xuống bàn như một vật nặng. Tôi không trả lời ngay. Tim đập nhanh, cổ họng khô. Trong đầu hiện lên hình ảnh Lan đang bị ai đó khác địt, còn tôi ngồi cách đó vài mét, chỉ được nhìn.
“Tao không biết,” tôi nói thật. “Có lúc muốn. Có lúc sợ vãi.”
Hùng gật. “Tao cũng vậy.”
Hai đứa im lặng khá lâu. Bia nguội. Đồ nhậu nguội. Quán vãn dần. Chỉ còn vài bàn xa xa còn nói chuyện nhỏ.
Cuối cùng Hùng mở miệng:
“Thôi về đi. Mai nói tiếp. Đêm nay… đủ rồi.”
Tôi gật. Trả tiền. Ra ngoài, gió lạnh táp vào mặt. Hùng vỗ vai tôi một cái, không nói gì thêm, rồi đi về hướng xe mình.
Tôi đứng đó thêm vài giây, nhìn lưng hắn khuất vào bóng tối.
Trên đường về Cầu Giấy, tôi mở cửa kính, để gió đêm ùa vào. Trong đầu không còn tiếng nhạc hay tiếng xe nữa. Chỉ còn câu hỏi của Hùng lặp đi lặp lại.
Mày có muốn thử thật không?
Về đến nhà, tôi mở cửa nhẹ. Trong phòng ngủ tối om. Lan nằm nghiêng, tóc xõa trên gối, thở đều. Tôi đứng nhìn vợ khá lâu.
Cơ thể tôi vẫn còn phản ứng với những gì vừa nói ở quán. Nhưng sâu hơn cái nứng ấy là một thứ nặng nề hơn, đáng sợ, và một chút… mong chờ.
Tôi cởi đồ, nằm xuống bên cạnh vợ. Nằm nhìn trần nhà.
Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hùng.
"Tao đang cứ nghĩ về nó, tao không ngủ được"
Tôi đọc xong, khóa máy, đặt úp xuống cạnh gối.
Bên cạnh, Lan trở mình, một cánh tay vắt sang phía tôi trong giấc ngủ. Tôi nắm lấy tay vợ, khẽ siết.
Ngoài kia trời vẫn lạnh. Trong đầu tôi, hình ảnh hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, thừa nhận cùng một sở thích bẩn thỉu, vẫn chưa chịu tan.
Mai, nhất định phải nói tiếp.
Nhưng nói đến đâu thì tôi chưa biết.



