Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Thảo luận Truyện sex Kim Yến

Lượt xem: 949

Tkhdy

Trứng nước
26/1/26
19
9
5
25
An Giang
VND
0
Tín dụng
54
Kim Yến


Kim Yến, 21 tuổi, đang học năm cuối ngành Điều dưỡng và thực tập tại khoa Ngoại tổng hợp của bệnh viện đa khoa thành phố. Cô cao 1m63, da trắng hồng tự nhiên, khuôn mặt oval thanh tú với đôi mắt to tròn đen láy, mũi cao nhẹ, môi hồng đầy. Tóc dài ngang lưng, mềm mượt, thường buộc đuôi ngựa cao khi đi thực tập để gọn gàng. Thân hình cân đối và quyến rũ: vòng ngực đầy đặn cỡ C, eo thon nhỏ, hông nở, đôi chân dài thẳng. Khi mặc áo blouse trắng và quần scrubs, đường cong cơ thể vẫn lộ rõ, khiến không ít người phải liếc nhìn. Yến tính tình dịu dàng, chăm chỉ, hơi nhút nhát nhưng rất chiều người yêu. Cô sống một mình trong căn hộ nhỏ gần bệnh viện, cuộc sống xoay quanh việc học, thực tập và những buổi hẹn với anh.


Hoài Phong


Hoài Phong, 25 tuổi, Trung úy quân đội, công tác tại đơn vị đóng quân cách thành phố khoảng một giờ xe. Anh cao 1m78, thân hình săn chắc nhờ luyện tập quân sự thường xuyên: vai rộng, cơ ngực và bụng rõ nét, đôi tay rắn rỏi. Điểm đặc biệt là khuôn mặt baby: da trắng hồng, mắt to tròn, mũi nhỏ cao, môi hơi dày, trông trẻ hơn tuổi rất nhiều, đến mức nhiều người lần đầu gặp cứ tưởng anh mới ngoài 20. Tóc cắt ngắn gọn theo quy định, khi mặc quân phục trông vừa oai vừa… dễ thương. Phong tính cách quyết đoán, ít nói ngoài đơn vị, nhưng với Yến thì rất chiều chuộng, hay trêu và chiếm hữu. Anh về phép mỗi tháng vài ngày, hầu như dành toàn bộ thời gian cho cô.


Hai người yêu nhau được gần bảy tháng. Họ gặp nhau lần đầu khi Phong đưa đồng đội vào cấp cứu tại khoa Yến đang thực tập. Từ ánh mắt đến những tin nhắn, rồi hẹn hò, họ nhanh chóng trở thành người yêu. Dù đã âu yếm, hôn hít, thậm chí đã dùng tay và miệng cho nhau nhiều lần, nhưng cả hai vẫn chưa quan hệ – chưa từng để dương vật của Phong xâm nhập vào trong người Yến. Yến vẫn còn trinh, còn Phong thì kiềm chế vì muốn lần đầu của cô thật đặc biệt và vì lịch trình quân đội khiến anh không muốn vội.





Buổi tối thứ Sáu cuối tháng, trời vừa mưa xong, không khí oi bức và ẩm ướt. Kim Yến vừa tan ca thực tập lúc 19 giờ, vẫn còn mặc bộ scrubs trắng hơi nhàu, tóc buộc cao lộ gáy trắng, mặt hơi mệt nhưng đôi mắt vẫn sáng khi nhận được tin nhắn của Phong:


“Anh đã đến dưới nhà em rồi. Lên được không?”


Tim Yến đập nhanh. Cô vội vàng lên thang máy, vừa đi vừa chỉnh lại tóc. Cửa căn hộ vừa mở thì Phong đã bước vào, mặc áo thun đen mỏng bó sát cơ thể săn chắc và quần jean. Khuôn mặt baby của anh hơi ửng đỏ vì nóng, đôi mắt nhìn Yến như muốn nuốt chửng.


— Em về muộn thế? — giọng anh trầm, nhưng ánh mắt dịu.


Yến chưa kịp trả lời thì đã bị kéo vào lòng. Đôi tay rắn rỏi ôm chặt eo cô, môi Phong áp xuống môi Yến một nụ hôn sâu và chậm. Lưỡi anh liếm nhẹ môi dưới rồi thọc vào, mút lấy lưỡi cô. Yến khẽ rên trong họng, hai tay bám lấy vai rộng của anh. Hôn một lúc lâu đến mức cả hai đều thở dốc, Phong mới buông ra, trán dựa vào trán cô.


— Nhớ em suốt tuần. Ban đêm nằm trong trại chỉ toàn nghĩ đến mùi cơ thể em.


Yến đỏ mặt, rúc vào ngực anh:


— Em cũng nhớ anh. Hôm nay ca trực đông bệnh nhân, chân em gần như không còn cảm giác.


Phong bế bổng cô lên, Yến khẽ thét nhẹ vì bất ngờ, hai chân vòng quanh eo anh. Anh mang cô thẳng vào phòng ngủ, đặt xuống giường, rồi phủ lên người. Ánh đèn vàng dịu làm da Yến càng trắng. Phong kéo khóa áo blouse, từ từ mở ra, lộ chiếc áo ngực trắng ren mỏng. Đôi vú đầy đặn nhô lên theo nhịp thở nhanh. Anh cúi xuống hôn nhẹ vào khe ngực, rồi kéo áo ngực xuống, để lộ hai đầu vú hồng nhạt đã cương cứng vì kích thích.


— Vẫn đẹp như lần trước… — Phong thì thầm, giọng khàn. Anh ngậm lấy một bên núm vú, lưỡi liếm vòng tròn chậm rãi rồi mút nhẹ. Yến ưỡn người, một tay nắm tóc ngắn của anh, miệng khẽ rên:


— Anh… nhẹ thôi… em nhạy cảm lắm…


Phong chuyển sang bên còn lại, vừa mút vừa dùng ngón tay cái miết nhẹ đầu vú kia. Tay còn lại kéo quần scrubs và quần lót của Yến xuống một mạch. Âm hộ của cô đã ướt, lông được cạo sạch sẽ chỉ còn một đường mỏng, hai mép môi hồng hào hơi sưng. Anh nhìn một lúc lâu, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên đùi trong, lưỡi liếm từ dưới lên, chạm vào âm vật. Yến giật mình, hai tay nắm chặt ga giường.


— Anh đừng… em sẽ… — giọng cô đứt quãng.


Phong không dừng. Anh liếm chậm rãi, lưỡi miết lên âm vật rồi thọc nhẹ vào bên trong, nếm vị ngọt ngào của cô. Tiếng rên của Yến ngày càng lớn, đùi cô run lên. Anh đưa hai ngón tay vào, cong lên đúng điểm nhạy cảm, vừa đẩy vừa mút âm vật. Chỉ sau vài phút, Yến khóc thét, toàn thân co giật, nước trào ra ướt cả cằm và tay anh. Phong liếm sạch, nuốt từng giọt, rồi ngồi dậy nhìn cô với ánh mắt dục vọng nhưng vẫn kiềm chế.


Yến thở dốc, mặt đỏ bừng, nhìn xuống chỗ quần jean của Phong đang căng cứng rõ ràng. Cô ngại ngùng nhưng vẫn đưa tay kéo khóa, lấy dương vật của anh ra. Nó to và dài hơn những gì cô tưởng tượng từ những lần trước, đầu bóng nhẫy, gân xanh nổi rõ. Yến nuốt nước bọt, rồi cúi xuống liếm nhẹ từ gốc lên đầu, lưỡi xoay quanh lỗ tiểu trước khi ngậm lấy. Phong rít lên một tiếng thấp, tay đặt lên tóc cô nhưng không ấn mạnh.


— Em giỏi quá… — anh thì thầm.


Yến mút chậm rãi, cố nuốt sâu hơn, nước miếng chảy ra khóe miệng. Cô dùng tay nắm phần còn lại, vừa mút vừa xoa. Phong để cô làm một lúc lâu, rồi kéo cô lên, hôn sâu lần nữa. Hai người nằm ôm nhau, da thịt áp vào nhau, dương vật của anh miết lên đùi trong và âm hộ ướt át của Yến. Mỗi lần đầu dương vật chạm vào miệng âm hộ, cả hai đều run lên. Yến khẽ thì thầm:


— Anh… hôm nay… mình làm thật đi được không?


Phong dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Khuôn mặt baby của anh lúc này nghiêm nghị hơn:


— Em chắc chứ? Anh không muốn làm em đau. Và anh muốn lần đầu của em phải thật đặc biệt, không phải vì cả hai đang nứng quá mà vội.


Yến gật đầu, mắt long lanh:


— Em sẵn sàng rồi. Em yêu anh. Em muốn cảm nhận anh… toàn bộ.


Phong hôn lên trán cô, rồi trán dựa vào trán:


— Vậy anh sẽ nhẹ nhàng. Nếu em đau quá thì bảo anh dừng ngay.


Anh lấy bao cao su trong balo (luôn mang theo phòng khi), xé ra đeo vào. Dương vật cương cứng được bao bọc. Phong nằm giữa hai chân Yến, đầu dương vật miết lên âm hộ ướt át vài lần, thoa đều nước của cô. Rồi anh từ từ đẩy vào. Phần đầu vừa lọt vào đã khiến Yến cắn môi, cảm giác căng tức lạ lẫm. Phong dừng lại, hôn lên môi cô, tay xoa nhẹ bụng:


— Thở đều… em làm tốt lắm.


Yến gật đầu, cố thư giãn. Anh đẩy sâu thêm từng chút một. Khi đến màng trinh, cả hai đều cảm nhận rõ. Phong nhìn Yến, cô gật đầu lần nữa. Anh đẩy mạnh một cái dứt khoát. Yến kêu thét nhẹ vì đau, móng tay cào vào lưng anh. Nước mắt rơi ra khóe mắt. Phong nằm im không cử động, chỉ hôn lấy hôn để, thì thầm:


— Đau lắm phải không? Anh xin lỗi… chịu thêm chút nữa thôi.


Yến ôm chặt cổ anh, giọng run:


— Được rồi… anh cứ từ từ…


Sau vài phút, cơn đau dịu dần, thay vào đó là cảm giác đầy ắp lạ kỳ. Phong bắt đầu đẩy nhẹ nhàng, chậm rãi. Mỗi nhịp đều sâu nhưng không mạnh. Yến dần thích nghi, tiếng rên chuyển từ đau sang khoái cảm. Nước của cô tiết ra nhiều hơn, làm việc quan hệ dễ dàng. Phong vẫn kiềm chế tốc độ, vừa đụ vừa hôn ngực, vừa thì thầm những lời yêu thương:


— Em chặt quá… nóng quá… Anh yêu em nhiều lắm.


Yến ưỡn hông đón lấy từng nhịp, hai chân vòng quanh eo anh. Cảm giác lần đầu được lấp đầy khiến cô vừa sợ vừa muốn nhiều hơn. Phong tăng tốc dần khi thấy cô không còn nhăn mặt. Tiếng da thịt va chạm nhẹ vang lên trong phòng. Yến lần đầu lên đỉnh khi đang quan hệ, toàn thân co giật, âm đạo siết chặt lấy dương vật anh. Phong rít lên, cố giữ không xuất ngay. Anh đụ thêm vài chục nhịp nữa rồi mới phóng tinh vào trong bao, người run lên vì sướng.


Hai người nằm im, vẫn còn nối liền với nhau. Phong hôn lên mắt, lên mũi, lên môi Yến:


— Em có sao không? Có đau nhiều không?


Yến lắc đầu, nước mắt còn vương nhưng môi lại mỉm cười:


— Đau một chút… nhưng em thấy… rất hạnh phúc. Anh đừng rút ra vội.


Phong cười khẽ, khuôn mặt baby lúc này trông vừa dễ thương vừa đầy dục vọng. Anh vẫn nằm trong người cô thêm một lúc lâu, rồi mới rút ra cẩn thận. Có một chút máu hồng thấm trên bao và ga giường. Anh lấy khăn ấm lau sạch sẽ cho Yến, rồi ôm cô vào lòng, phủ chăn lên cả hai.


— Từ giờ em là của anh hoàn toàn rồi. Không ai được chạm vào em nữa.


Yến rúc vào ngực anh, giọng nhỏ:


— Em vốn đã là của anh từ lâu rồi mà. Chỉ là… hôm nay mới thật sự.


Đêm ấy, sau khi tắm chung (Phong cẩn thận giúp Yến vệ sinh chỗ vừa quan hệ), hai người nằm ôm nhau nói chuyện đến tận khuya. Phong kể về những ngày trong quân ngũ nhớ Yến thế nào, còn Yến thì tâm sự về áp lực thực tập và việc sắp ra trường. Thỉnh thoảng anh lại hôn lên vai, lên gáy cô, tay vẫn vuốt ve nhẹ nhàng vòng eo và vòng ngực. Yến dù hơi đau nhưng vẫn cảm thấy ấm áp và an toàn trong vòng tay người yêu.


Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm. Yến tỉnh dậy thì thấy Phong đã ngồi dựa đầu giường, đang nhìn cô ngủ với ánh mắt dịu dàng. Khi thấy cô mở mắt, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi:


— Em còn đau không? Nếu còn thì hôm nay anh chỉ âu yếm thôi, không làm nữa.


Yến đỏ mặt, nhưng vẫn thì thầm:


— Đỡ rồi… nếu anh muốn… em vẫn chịu được.


Phong cười, khuôn mặt baby sáng lên:


— Vậy để anh xem xét đã. Trước hết phải cho em ăn sáng và uống thuốc giảm đau cái đã.


Anh đứng dậy đi pha sữa và chuẩn bị bữa sáng đơn giản, còn Yến nằm trên giường, kéo chăn che thân thể vẫn còn dấu vết âu yếm của đêm qua. Cô nhìn lên trần nhà, môi khẽ mỉm cười. Lần đầu tiên đã xảy ra. Từ nay trở đi, mỗi lần Phong về phép sẽ không còn phải kiềm chế như trước nữa.
 

Tkhdy

Trứng nước
26/1/26
19
9
5
25
An Giang
VND
0
Tín dụng
54
Phần 2


Một tuần sau đêm đầu tiên với Hoài Phong, Kim Yến trở lại bệnh viện với cơ thể vẫn còn hơi ê ẩm. Cô cố gắng tập trung vào việc thực tập, nhưng mỗi lần ngồi xuống hay cúi người đều nhớ đến cảm giác bị lấp đầy lần đầu. Phong đã về đơn vị, chỉ còn những tin nhắn ngắn và cuộc gọi video lén vào ban đêm. Yến tưởng mình sẽ trung thành tuyệt đối, nhưng số phận lại sắp xếp khác.


Bác sĩ Trần Minh Khoa – 28 tuổi, khoa Ngoại, từng là người yêu cũ của Yến hai năm trước. Khoa cao 1m76, thân hình gầy nhưng săn chắc, khuôn mặt sạch sẽ, mắt sâu, luôn mặc áo blouse trắng chỉnh tề. Họ chia tay vì Khoa đi tu nghiệp nước ngoài một năm, còn Yến thì quá trẻ và sợ khoảng cách. Khi Khoa trở về bệnh viện đúng lúc Yến thực tập, ánh mắt cũ lại gặp nhau.


Chiều thứ Ba, ca trực kéo dài. Yến đang ngồi ghi hồ sơ trong phòng nghỉ dành cho nhân viên khoa Ngoại – một căn phòng nhỏ khoảng mười mét vuông, có giường đơn, tủ đồ, bàn làm việc và ánh đèn vàng dịu. Cửa có khóa riêng. Đúng lúc đó Khoa bước vào, khẽ đóng cửa.


— Yến, em còn trực đến mấy giờ?


Giọng Khoa trầm, quen thuộc. Yến ngẩng lên, tim đập nhanh:


— Đến chín giờ ạ… Anh Khoa?


Khoa ngồi xuống mép giường, nhìn cô một lúc lâu:


— Em mệt lắm phải không? Nhìn mặt xanh mét. Lại còn gầy hơn trước.


Yến định trả lời lịch sự thì Khoa đã đưa tay đẩy nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai cô. Ngón tay anh chạm vào da, khiến Yến rùng mình. Ánh mắt Khoa dịu dàng nhưng đầy dục vọng cũ:


— Anh vẫn nhớ em. Nhớ cả những lần mình hôn nhau ở đây, nhớ cả mùi cơ thể em lúc ướt át.


Yến đỏ mặt, định đứng dậy nhưng Khoa nắm lấy cổ tay:


— Đừng sợ. Anh không ép. Chỉ là… anh muốn biết em còn nhớ anh không.


Khoảng lặng kéo dài vài giây. Yến nghĩ đến Phong – khuôn mặt baby, đêm đầu tiên, lời hứa “em là của anh hoàn toàn”. Nhưng cơ thể cô lại phản bội. Khi Khoa kéo cô vào lòng, môi anh áp xuống, Yến không đẩy ra. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, rồi sâu hơn. Lưỡi Khoa thọc vào, mút lấy lưỡi cô như thuở còn yêu. Yến khẽ rên, hai tay bám vào vai áo blouse của anh.


Khoa khóa cửa, tắt bớt đèn, chỉ để lại ánh sáng yếu từ đèn bàn. Anh từ từ cởi áo blouse của Yến, rồi áo thun bên trong, để lộ áo ngực trắng. Đôi vú đầy đặn nhô lên. Khoa hôn xuống cổ, xuống xương quai xanh, rồi kéo áo ngực xuống, ngậm lấy một bên núm vú. Lưỡi anh liếm chậm, mút nhẹ như sợ làm đau. Yến ưỡn người, miệng thở dốc:


— Anh Khoa… đừng… em đã có người yêu rồi…


— Anh biết. Nhưng em vẫn để anh hôn. Em vẫn ướt vì anh. — Khoa thì thầm, tay đã luồn vào trong quần scrubs, chạm vào lớp vải mỏng của quần lót. Ngón giữa miết nhẹ lên lồn Yến. — Lồn em đã ướt rồi này.


Yến cắn môi, không nói được gì. Khoa kéo quần và quần lót xuống, để cô nằm dài trên giường nghỉ hẹp. Lồn Yến hồng hào, vẫn còn hơi sưng nhẹ từ lần đầu với Phong tuần trước, hai mép môi bóng nhẫy nước. Khoa cúi xuống, hôn nhẹ lên đùi trong, rồi liếm dọc khe. Lưỡi anh miết lên âm vật, thọc nhẹ vào trong lồn, nếm vị ngọt. Yến giật mình, hai tay nắm chặt mép giường:


— Anh… nhẹ thôi…


Khoa liếm chậm rãi, kiên nhẫn, như muốn đánh thức từng dây thần kinh. Ông thọc hai ngón tay vào lồn Yến, cong lên, vừa đẩy vừa mút âm vật. Nước chảy ra ướt cả cằm anh. Yến rên ngày càng lớn, đùi run, rồi đột ngột co giật – lên đỉnh lần đầu chỉ với miệng và tay của người yêu cũ. Khoa không dừng, liếm sạch nước, rồi ngồi dậy cởi quần. Cặc của Khoa hiện ra: dài khoảng mười sáu phân, không quá to nhưng thẳng và hồng hào, đầu bóng. Đây là con cặc thứ hai trong đời Yến.


Yến nhìn nó, nuốt nước bọt. Khác với cặc của Phong – to, gân xanh, đầy uy lực – cặc của Khoa thon dài, quen thuộc từ những lần chỉ dùng tay và miệng trước đây. Khoa không đeo bao ngay. Anh nằm giữa hai chân Yến, đầu cặc miết lên lồn ướt át, thoa đều nước:


— Em còn nhớ cảm giác này không? Lần đầu em để anh chạm vào lồn cũng ở phòng nghỉ này đấy.


Yến lim dim mắt, giọng yếu:


— Nhớ… nhưng lần đó mình chưa… vào.


— Hôm nay anh sẽ vào. Nhẹ nhàng thôi. Em bảo anh nếu đau.


Khoa từ từ đẩy đầu cặc vào lồn Yến. Vì vừa lên đỉnh nên bên trong rất ướt và mềm, cặc lọt vào dễ dàng đến nửa thân. Yến khẽ rên vì cảm giác đầy ắp lần thứ hai trong đời. Khoa dừng lại, hôn lên môi cô, tay xoa nhẹ bụng:


— Lồn em vẫn chặt như xưa. Anh vào hết nhé?


Yến gật đầu. Khoa đẩy sâu đến tận gốc. Cặc thon dài chạm đến nơi Phong từng chạm, nhưng cảm giác khác – nhẹ nhàng hơn, không bị căng tức mạnh. Anh bắt đầu đụ chậm rãi, mỗi nhịp rút ra gần hết rồi đẩy vào sâu. Tiếng “ịch… ịch…” nhẹ vang trong phòng nghỉ. Yến ôm lấy cổ Khoa, hai chân vòng quanh eo anh, miệng rên:


— Anh Khoa… cặc anh… vào sâu quá…


— Lồn em hút chặt quá. Em có nhớ anh đụ em thế này không? — Khoa thì thầm bên tai, vẫn giữ nhịp nhẹ nhàng. Tay anh nắm lấy một bên vú, miết nhẹ đầu vú. — Em ngoại tình với anh đây. Lồn đang nuốt cặc của người yêu cũ trong khi người yêu mới đang ở ngoài kia.


Yến đỏ mặt vì những lời đó, nhưng cơ thể lại phản ứng mạnh. Nước từ lồn chảy ra nhiều hơn, làm mỗi nhịp đụ trở nên ướt át, trơn tru. Khoa thay đổi góc, nâng một chân Yến lên vai, đụ sâu hơn một chút nhưng vẫn chậm. Đầu cặc miết đúng điểm nhạy cảm bên trong. Yến ưỡn người, móng tay cào nhẹ lưng anh qua lớp áo:


— Em sắp… nữa rồi…


— Cứ lên đi. Anh muốn nhìn em lên đỉnh trên cặc anh.


Yến khóc thét nhẹ, toàn thân co giật lần thứ hai. Lồn siết chặt lấy cặc Khoa theo từng nhịp co thắt. Khoa rít lên, cố giữ không xuất. Anh rút ra gần hết, chỉ để đầu cặc còn trong, rồi đẩy vào mạnh hơn một nhịp – vẫn không thô bạo, chỉ sâu và chắc. Sau vài phút nữa, Khoa thì thầm:


— Anh xuất trong được không? Hay rút ra?


Yến lúc này đã mất kiểm soát, chỉ biết gật đầu. Khoa đụ thêm mười nhịp chậm rãi rồi phóng tinh sâu vào trong lồn. Dòng tinh nóng chảy vào khiến Yến rên dài, cảm nhận rõ từng đợt. Khoa nằm đè lên người cô một lúc, cặc vẫn còn trong lồn, hai người thở dốc.


Sau đó anh rút ra từ từ. Tinh dịch trắng đục chảy ra từ lồn Yến, nhỏ xuống ga giường phòng nghỉ. Khoa lấy khăn giấy lau nhẹ, rồi hôn lên trán cô:


— Em đừng nghĩ nhiều. Đây chỉ là… một lần.


Yến nằm im, mắt nhìn lên trần. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt baby của Phong, lời hứa đêm đó, cảm giác lần đầu. Giờ lồn cô vừa chứa tinh của người thứ hai. Cô thì thầm:


— Anh Khoa… mình không nên…


Khoa không trả lời ngay. Anh nằm bên cạnh, tay vẫn vuốt ve vòng eo Yến, ngón tay thỉnh thoảng chạm nhẹ lên lồn vẫn còn ướt và nhạy cảm. Một lúc sau, cặc Khoa lại cứng dần. Anh không nói gì, chỉ kéo Yến nằm nghiêng, nâng một chân cô lên, rồi từ từ đẩy cặc vào lại từ phía sau. Lần này còn nhẹ nhàng hơn, chỉ đụ nông, đầu cặc miết đi miết lại trên điểm nhạy. Yến rên yếu ớt, không còn sức phản kháng.


— Lồn em vẫn nóng. Vẫn muốn cặc anh. — Khoa thì thầm, tay vòng ra trước nắm lấy hai vú, miết nhẹ. — Em ngoại tình ngọt ngào quá. Cặc thứ hai trong đời em đây, em có thích không?


Yến chỉ biết rên. Khoa đụ chậm rãi thêm gần mười phút, để Yến lên đỉnh lần thứ ba trước khi anh xuất thêm một lần nữa vào trong. Lần này tinh chảy ra nhiều, ướt cả đùi trong cô. Hai người nằm im đến khi đồng hồ báo gần hết giờ nghỉ. Khoa giúp Yến mặc lại quần áo, lau sạch dấu vết, mở cửa sổ cho thoáng mùi.


Trước khi ra ngoài, Khoa hôn nhẹ lên môi Yến lần cuối:


— Nếu em muốn… tuần sau ca trực anh vẫn ở đây.


Yến không trả lời. Cô chỉ gật đầu rất nhẹ, rồi bước ra hành lang với đôi chân vẫn còn run. Lồn cô vẫn còn cảm giác cặc của Khoa bên trong, tinh dịch vẫn đang chảy chậm. Trong túi quần, điện thoại rung – tin nhắn của Hoài Phong: “Em làm gì đó? Anh nhớ em”.


Yến nhìn tin nhắn, rồi khóa màn hình. Cô bước đi tiếp, mang theo bí mật vừa mới tạo ra trong căn phòng nghỉ hẹp của bệnh viện.
 

Tkhdy

Trứng nước
26/1/26
19
9
5
25
An Giang
VND
0
Tín dụng
54
Phần 2


Một tuần sau đêm đầu tiên với Hoài Phong, Kim Yến trở lại bệnh viện với cơ thể vẫn còn hơi ê ẩm. Cô cố gắng tập trung vào việc thực tập, nhưng mỗi lần ngồi xuống hay cúi người đều nhớ đến cảm giác bị lấp đầy lần đầu. Phong đã về đơn vị, chỉ còn những tin nhắn ngắn và cuộc gọi video lén vào ban đêm. Yến tưởng mình sẽ trung thành tuyệt đối, nhưng số phận lại sắp xếp khác.


Bác sĩ Trần Minh Khoa – 28 tuổi, khoa Ngoại, từng là người yêu cũ của Yến hai năm trước. Khoa cao 1m76, thân hình gầy nhưng săn chắc, khuôn mặt sạch sẽ, mắt sâu, luôn mặc áo blouse trắng chỉnh tề. Họ chia tay vì Khoa đi tu nghiệp nước ngoài một năm, còn Yến thì quá trẻ và sợ khoảng cách. Khi Khoa trở về bệnh viện đúng lúc Yến thực tập, ánh mắt cũ lại gặp nhau.


Chiều thứ Ba, ca trực kéo dài. Yến đang ngồi ghi hồ sơ trong phòng nghỉ dành cho nhân viên khoa Ngoại – một căn phòng nhỏ khoảng mười mét vuông, có giường đơn, tủ đồ, bàn làm việc và ánh đèn vàng dịu. Cửa có khóa riêng. Đúng lúc đó Khoa bước vào, khẽ đóng cửa.


— Yến, em còn trực đến mấy giờ?


Giọng Khoa trầm, quen thuộc. Yến ngẩng lên, tim đập nhanh:


— Đến chín giờ ạ… Anh Khoa?


Khoa ngồi xuống mép giường, nhìn cô một lúc lâu:


— Em mệt lắm phải không? Nhìn mặt xanh mét. Lại còn gầy hơn trước.


Yến định trả lời lịch sự thì Khoa đã đưa tay đẩy nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai cô. Ngón tay anh chạm vào da, khiến Yến rùng mình. Ánh mắt Khoa dịu dàng nhưng đầy dục vọng cũ:


— Anh vẫn nhớ em. Nhớ cả những lần mình hôn nhau ở đây, nhớ cả mùi cơ thể em lúc ướt át.


Yến đỏ mặt, định đứng dậy nhưng Khoa nắm lấy cổ tay:


— Đừng sợ. Anh không ép. Chỉ là… anh muốn biết em còn nhớ anh không.


Khoảng lặng kéo dài vài giây. Yến nghĩ đến Phong – khuôn mặt baby, đêm đầu tiên, lời hứa “em là của anh hoàn toàn”. Nhưng cơ thể cô lại phản bội. Khi Khoa kéo cô vào lòng, môi anh áp xuống, Yến không đẩy ra. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, rồi sâu hơn. Lưỡi Khoa thọc vào, mút lấy lưỡi cô như thuở còn yêu. Yến khẽ rên, hai tay bám vào vai áo blouse của anh.


Khoa khóa cửa, tắt bớt đèn, chỉ để lại ánh sáng yếu từ đèn bàn. Anh từ từ cởi áo blouse của Yến, rồi áo thun bên trong, để lộ áo ngực trắng. Đôi vú đầy đặn nhô lên. Khoa hôn xuống cổ, xuống xương quai xanh, rồi kéo áo ngực xuống, ngậm lấy một bên núm vú. Lưỡi anh liếm chậm, mút nhẹ như sợ làm đau. Yến ưỡn người, miệng thở dốc:


— Anh Khoa… đừng… em đã có người yêu rồi…


— Anh biết. Nhưng em vẫn để anh hôn. Em vẫn ướt vì anh. — Khoa thì thầm, tay đã luồn vào trong quần scrubs, chạm vào lớp vải mỏng của quần lót. Ngón giữa miết nhẹ lên lồn Yến. — Lồn em đã ướt rồi này.


Yến cắn môi, không nói được gì. Khoa kéo quần và quần lót xuống, để cô nằm dài trên giường nghỉ hẹp. Lồn Yến hồng hào, vẫn còn hơi sưng nhẹ từ lần đầu với Phong tuần trước, hai mép môi bóng nhẫy nước. Khoa cúi xuống, hôn nhẹ lên đùi trong, rồi liếm dọc khe. Lưỡi anh miết lên âm vật, thọc nhẹ vào trong lồn, nếm vị ngọt. Yến giật mình, hai tay nắm chặt mép giường:


— Anh… nhẹ thôi…


Khoa liếm chậm rãi, kiên nhẫn, như muốn đánh thức từng dây thần kinh. Ông thọc hai ngón tay vào lồn Yến, cong lên, vừa đẩy vừa mút âm vật. Nước chảy ra ướt cả cằm anh. Yến rên ngày càng lớn, đùi run, rồi đột ngột co giật – lên đỉnh lần đầu chỉ với miệng và tay của người yêu cũ. Khoa không dừng, liếm sạch nước, rồi ngồi dậy cởi quần. Cặc của Khoa hiện ra: dài khoảng mười sáu phân, không quá to nhưng thẳng và hồng hào, đầu bóng. Đây là con cặc thứ hai trong đời Yến.


Yến nhìn nó, nuốt nước bọt. Khác với cặc của Phong – to, gân xanh, đầy uy lực – cặc của Khoa thon dài, quen thuộc từ những lần chỉ dùng tay và miệng trước đây. Khoa không đeo bao ngay. Anh nằm giữa hai chân Yến, đầu cặc miết lên lồn ướt át, thoa đều nước:


— Em còn nhớ cảm giác này không? Lần đầu em để anh chạm vào lồn cũng ở phòng nghỉ này đấy.


Yến lim dim mắt, giọng yếu:


— Nhớ… nhưng lần đó mình chưa… vào.


— Hôm nay anh sẽ vào. Nhẹ nhàng thôi. Em bảo anh nếu đau.


Khoa từ từ đẩy đầu cặc vào lồn Yến. Vì vừa lên đỉnh nên bên trong rất ướt và mềm, cặc lọt vào dễ dàng đến nửa thân. Yến khẽ rên vì cảm giác đầy ắp lần thứ hai trong đời. Khoa dừng lại, hôn lên môi cô, tay xoa nhẹ bụng:


— Lồn em vẫn chặt như xưa. Anh vào hết nhé?


Yến gật đầu. Khoa đẩy sâu đến tận gốc. Cặc thon dài chạm đến nơi Phong từng chạm, nhưng cảm giác khác – nhẹ nhàng hơn, không bị căng tức mạnh. Anh bắt đầu đụ chậm rãi, mỗi nhịp rút ra gần hết rồi đẩy vào sâu. Tiếng “ịch… ịch…” nhẹ vang trong phòng nghỉ. Yến ôm lấy cổ Khoa, hai chân vòng quanh eo anh, miệng rên:


— Anh Khoa… cặc anh… vào sâu quá…


— Lồn em hút chặt quá. Em có nhớ anh đụ em thế này không? — Khoa thì thầm bên tai, vẫn giữ nhịp nhẹ nhàng. Tay anh nắm lấy một bên vú, miết nhẹ đầu vú. — Em ngoại tình với anh đây. Lồn đang nuốt cặc của người yêu cũ trong khi người yêu mới đang ở ngoài kia.


Yến đỏ mặt vì những lời đó, nhưng cơ thể lại phản ứng mạnh. Nước từ lồn chảy ra nhiều hơn, làm mỗi nhịp đụ trở nên ướt át, trơn tru. Khoa thay đổi góc, nâng một chân Yến lên vai, đụ sâu hơn một chút nhưng vẫn chậm. Đầu cặc miết đúng điểm nhạy cảm bên trong. Yến ưỡn người, móng tay cào nhẹ lưng anh qua lớp áo:


— Em sắp… nữa rồi…


— Cứ lên đi. Anh muốn nhìn em lên đỉnh trên cặc anh.


Yến khóc thét nhẹ, toàn thân co giật lần thứ hai. Lồn siết chặt lấy cặc Khoa theo từng nhịp co thắt. Khoa rít lên, cố giữ không xuất. Anh rút ra gần hết, chỉ để đầu cặc còn trong, rồi đẩy vào mạnh hơn một nhịp – vẫn không thô bạo, chỉ sâu và chắc. Sau vài phút nữa, Khoa thì thầm:


— Anh xuất trong được không? Hay rút ra?


Yến lúc này đã mất kiểm soát, chỉ biết gật đầu. Khoa đụ thêm mười nhịp chậm rãi rồi phóng tinh sâu vào trong lồn. Dòng tinh nóng chảy vào khiến Yến rên dài, cảm nhận rõ từng đợt. Khoa nằm đè lên người cô một lúc, cặc vẫn còn trong lồn, hai người thở dốc.


Sau đó anh rút ra từ từ. Tinh dịch trắng đục chảy ra từ lồn Yến, nhỏ xuống ga giường phòng nghỉ. Khoa lấy khăn giấy lau nhẹ, rồi hôn lên trán cô:


— Em đừng nghĩ nhiều. Đây chỉ là… một lần.


Yến nằm im, mắt nhìn lên trần. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt baby của Phong, lời hứa đêm đó, cảm giác lần đầu. Giờ lồn cô vừa chứa tinh của người thứ hai. Cô thì thầm:


— Anh Khoa… mình không nên…


Khoa không trả lời ngay. Anh nằm bên cạnh, tay vẫn vuốt ve vòng eo Yến, ngón tay thỉnh thoảng chạm nhẹ lên lồn vẫn còn ướt và nhạy cảm. Một lúc sau, cặc Khoa lại cứng dần. Anh không nói gì, chỉ kéo Yến nằm nghiêng, nâng một chân cô lên, rồi từ từ đẩy cặc vào lại từ phía sau. Lần này còn nhẹ nhàng hơn, chỉ đụ nông, đầu cặc miết đi miết lại trên điểm nhạy. Yến rên yếu ớt, không còn sức phản kháng.


— Lồn em vẫn nóng. Vẫn muốn cặc anh. — Khoa thì thầm, tay vòng ra trước nắm lấy hai vú, miết nhẹ. — Em ngoại tình ngọt ngào quá. Cặc thứ hai trong đời em đây, em có thích không?


Yến chỉ biết rên. Khoa đụ chậm rãi thêm gần mười phút, để Yến lên đỉnh lần thứ ba trước khi anh xuất thêm một lần nữa vào trong. Lần này tinh chảy ra nhiều, ướt cả đùi trong cô. Hai người nằm im đến khi đồng hồ báo gần hết giờ nghỉ. Khoa giúp Yến mặc lại quần áo, lau sạch dấu vết, mở cửa sổ cho thoáng mùi.


Trước khi ra ngoài, Khoa hôn nhẹ lên môi Yến lần cuối:


— Nếu em muốn… tuần sau ca trực anh vẫn ở đây.


Yến không trả lời. Cô chỉ gật đầu rất nhẹ, rồi bước ra hành lang với đôi chân vẫn còn run. Lồn cô vẫn còn cảm giác cặc của Khoa bên trong, tinh dịch vẫn đang chảy chậm. Trong túi quần, điện thoại rung – tin nhắn của Hoài Phong: “Em làm gì đó? Anh nhớ em”.


Yến nhìn tin nhắn, rồi khóa màn hình. Cô bước đi tiếp, mang theo bí mật vừa mới tạo ra trong căn phòng nghỉ hẹp của bệnh viện.


Phần 3


Sau khi tốt nghiệp và hoàn thành đợt thực tập cuối cùng tại bệnh viện thành phố, Kim Yến quyết định trở về quê nhà Kiên Giang. Quyết định ấy không hoàn toàn xuất phát từ lý do gia đình, dù bố mẹ cô vẫn luôn mong con gái về gần. Cũng không hoàn toàn vì chuyện tình cảm rối ren với Hoài Phong và bác sĩ Khoa. Đơn giản là Yến mệt mỏi với nhịp sống thành phố, với những ca trực kéo dài, với áp lực phải lựa chọn giữa trung thành và ham muốn. Cô muốn bắt đầu lại ở một nơi quen thuộc, chậm rãi hơn, và tự mình làm chủ một điều gì đó.


Kiên Giang quê Yến nằm ở vùng nông thôn ven biển, cách trung tâm thành phố Rạch Giá khoảng bốn mươi phút xe máy. Nhà bố mẹ cô ở ấp Bình An, xã Vĩnh Hòa, nơi phần lớn người dân sống bằng nghề nuôi tôm, trồng lúa và đánh bắt thủy sản. Ngôi nhà cấp bốn mái tôn cũ kỹ nhưng sạch sẽ, sân trước trồng vài gốc mai và cây tắc. Bố Yến từng làm nghề đóng ghe, nay đã lớn tuổi, chủ yếu ở nhà sửa chữa đồ đạc giúp hàng xóm. Mẹ buôn bán nhỏ ở chợ phiên. Khi nghe con gái nói muốn về mở nhà thuốc, cả hai đều bất ngờ nhưng vui.


Yến dùng số tiền tiết kiệm từ mấy năm thực tập cộng với khoản hỗ trợ nhỏ từ bố mẹ để thuê một căn nhà mặt tiền trên trục đường chính của ấp. Căn nhà rộng khoảng năm mươi mét vuông, trước đây là quán tạp hóa bỏ trống. Cô thuê thợ sơn lại tường màu trắng sạch, lắp đặt kệ thuốc theo đúng quy định, mua tủ lạnh bảo quản vaccine và thuốc cần giữ lạnh, lắp máy lạnh nhỏ và hệ thống camera. Biển hiệu đơn giản: “Nhà thuốc Kim Yến – Tận tâm vì sức khỏe”. Ngày khai trương, Yến mời vài người hàng xóm đến chứng kiến, thắp hương và phát miễn phí vài hộp vitamin C cho trẻ em trong ấp.


Những ngày đầu, nhà thuốc vắng khách. Người dân ở đây quen mua thuốc ở tiệm lớn hơn ngoài quốc lộ hoặc nhờ người thân mang từ thành phố về. Yến không nản. Cô mở cửa từ sáu giờ sáng đến chín giờ tối, ngồi sau quầy vừa ôn lại kiến thức dược, vừa lắng nghe tiếng xe máy chạy ngang. Đôi khi có trẻ con chạy vào xin nước uống, cô cũng vui vẻ đưa.


Khách hàng đầu tiên xuất hiện vào sáng thứ Ba tuần thứ hai. Đó là bà Tư Hoa, sáu mươi hai tuổi, hàng xóm cách nhà thuốc chỉ ba căn. Bà bước vào với đôi dép tổ ong, tóc búi cao, mặt nhăn nhưng mắt vẫn sáng.


— Cháu Yến mở tiệm thuốc thiệt hả? Bà tưởng đùa.


Yến đứng dậy, mỉm cười:


— Dạ thiệt đó bà. Bà cần gì ạ?


Bà Tư Hoa kể bà bị đau đầu lâu ngày, đặc biệt mỗi khi thay đổi thời tiết. Yến hỏi kỹ về triệu chứng, huyết áp, tiền sử bệnh, rồi đo huyết áp giúp bà ngay tại quầy. Chỉ số hơi cao. Cô tư vấn bà nên đi khám thêm ở trạm y tế xã, đồng thời bán một hộp thuốc hạ áp nhẹ theo đơn cũ bà mang theo và dặn dò cách uống. Khi bà đưa tiền, Yến còn tặng thêm gói trà túi lọc hỗ trợ giấc ngủ.


— Cháu nói dễ nghe quá. Mấy tiệm ngoài kia toàn bán nhanh cho xong. — Bà Tư Hoa vừa nói vừa gật gù.


Từ hôm đó, bà trở thành khách quen, thỉnh thoảng ghé mua dầu gió, vitamin hoặc chỉ để ngồi nói chuyện về chuyện làng xóm.


Khách thứ hai là anh Năm Hùng, ba mươi lăm tuổi, nuôi tôm công nghiệp. Anh bước vào chiều hôm sau, quần áo còn dính bùn, mặt nắng gió. Anh bị viêm họng kéo dài vì thường xuyên lội nước và hút thuốc. Yến hỏi han, kiểm tra họng bằng đèn pin nhỏ, rồi bán thuốc kháng viêm và viên ngậm. Cô nhắc anh nên bỏ thuốc lá và đeo khẩu trang khi làm việc gần ao. Anh cười ngượng:


— Dễ nói lắm cô ơi. Nuôi tôm mà bỏ thuốc thì ai chịu nổi.


Dù vậy, anh vẫn mua đủ đơn và hứa sẽ cố gắng giảm. Mấy hôm sau anh quay lại mua thêm nước muối sinh lý, nói họng đỡ hơn nhiều.


Ngày thứ tư có một bà mẹ trẻ bế con gái khoảng ba tuổi vào. Bé bị sốt nhẹ và sổ mũi. Yến đo nhiệt độ, hỏi kỹ về thời gian sốt, lượng nước tiểu, rồi hướng dẫn cách hạ sốt bằng lau ấm và thuốc hạ sốt phù hợp với cân nặng. Cô không bán kháng sinh vì không cần thiết, thay vào đó khuyên theo dõi thêm. Người mẹ lúc đầu hơi lo, nhưng sau khi nghe giải thích rõ ràng thì yên tâm hơn. Khi ra về, bà còn cảm ơn vì Yến không “ép” mua nhiều thuốc.


Dần dần, nhà thuốc bắt đầu có nhịp sống riêng. Buổi sáng sớm thường có người già đến mua thuốc huyết áp, tiểu đường. Họ thích ngồi lại vài phút kể chuyện con cháu hoặc than thở về giá tôm, giá lúa. Yến lắng nghe kiên nhẫn, thỉnh thoảng pha trà mời. Buổi trưa vắng hơn, chủ yếu là công nhân nuôi tôm hoặc tài xế ghé mua dầu xoa bóp, thuốc đau lưng. Chiều muộn và tối là lúc các bà mẹ đưa con đến vì sốt, ho, tiêu chảy.


Một buổi chiều mưa, ông Sáu Lực – người từng làm chung với bố Yến – ghé vào. Ông bị đau khớp gối lâu năm. Yến tư vấn ông kết hợp thuốc giảm đau với việc giữ ấm và vận động nhẹ, đồng thời giới thiệu vài bài tập đơn giản. Ông nghe chăm chú, rồi bất ngờ hỏi:


— Cháu về quê ở luôn hả? Không ra thành phố làm nữa?


Yến mỉm cười:


— Dạ cháu muốn thử làm chủ một cái gì đó. Ở đây gần nhà, cũng đỡ nhớ.


Ông gật đầu:


— Tốt. Quê mình cần người có học về làm ăn chân chính.


Những khách hàng khác lần lượt xuất hiện. Chị Út Mai bán quán nước gần chợ ghé mua thuốc đau dạ dày, vừa mua vừa than thở chuyện chồng hay nhậu. Anh Tư Bình làm nghề đóng đá đưa con trai bị trầy xước chân đến để Yến sát trùng và băng bó. Một cụ bà gần tám mươi tuổi bị mất ngủ, Yến không bán thuốc an thần mạnh mà khuyên uống sữa ấm, đi bộ nhẹ buổi chiều và bán thêm viên uống thảo dược nhẹ. Cụ rất vui vì được lắng nghe.


Yến dần quen với nhịp sống mới. Mỗi sáng cô dậy sớm, mở cửa, kiểm tra hạn sử dụng thuốc, lau kệ. Buổi trưa ăn cơm hộp mẹ gửi hoặc tự nấu đơn giản. Chiều tối ghi chép sổ sách, cập nhật đơn hàng từ nhà thuốc lớn ở Rạch Giá. Cô học thêm cách quản lý tồn kho, cách nói chuyện với người lớn tuổi cho dễ hiểu, cách xử lý khi gặp trường hợp cần chuyển viện.


Có những ngày vắng khách, Yến ngồi đọc sách hoặc nghe radio. Có ngày đông bất ngờ vì dịch sốt xuất huyết trong ấp, cô phải hướng dẫn nhiều phụ huynh cách nhận biết dấu hiệu nguy hiểm và khi nào cần đưa trẻ đi bệnh viện. Dù mệt, cô vẫn thấy vui vì được giúp đỡ cụ thể.


Một buổi sáng cuối tuần, bà Tư Hoa dẫn theo hai người bạn già cùng lứa đến. Họ mua thuốc xương khớp, rồi ngồi lại nói chuyện cả tiếng đồng hồ về thời tiết, về con cháu đi làm ăn xa. Yến pha trà mời, lắng nghe. Khi họ ra về, bà Tư Hoa quay lại nói nhỏ:


— Cháu làm tốt lắm. Người trong ấp bắt đầu tin cháu rồi đó.


Yến cảm ơn, lòng nhẹ nhõm. Những khách hàng đầu tiên không chỉ mang lại doanh thu nhỏ nhoi mà còn mang lại cảm giác được chấp nhận. Từ bà Tư Hoa, anh Năm Hùng, người mẹ trẻ, ông Sáu Lực đến bao nhiêu người khác, mỗi người một hoàn cảnh, một câu chuyện. Nhà thuốc nhỏ giữa ấp Bình An dần trở thành nơi không chỉ bán thuốc mà còn là chỗ người ta ghé vào để được lắng nghe.


Tháng thứ hai trôi qua, Yến bắt đầu có khách quen ổn định. Doanh thu đủ trang trải tiền thuê nhà, tiền điện nước và một phần sinh hoạt. Cô gửi tiền về cho bố mẹ đều đặn dù họ không đòi. Thỉnh thoảng bố ghé ngồi chơi, mẹ mang theo ít bánh tét hoặc trái cây. Cuộc sống chậm rãi nhưng vững vàng.


Đêm hôm ấy, sau khi đóng cửa, Yến ngồi một mình trong nhà thuốc, nhìn ra con đường làng tối om. Cô nghĩ đến thành phố, đến những ngày thực tập vội vã, đến Hoài Phong và bác sĩ Khoa, rồi lại nghĩ đến những khuôn mặt khách hàng vừa mới quen. Không còn áp lực phải lựa chọn giữa hai người đàn ông, không còn ca trực trắng đêm. Chỉ còn công việc nhỏ bé nhưng rõ ràng: mở cửa mỗi sáng, lắng nghe, tư vấn, bán thuốc đúng và đủ.


Yến đứng dậy, tắt đèn, khóa cửa. Ngày mai sẽ lại có những khách hàng mới, hoặc những người quen quay lại. Ở Kiên Giang này, cô đang viết tiếp một chương đời khác – bình lặng, chân thật, và thuộc về chính mình.
 

Bài viết liên quan