Theo như t thấy m đang đấu tranh tư tưởng. Cái gì m chưa có m sẽ còn day dứt và ở đây m chưa địt được cô D, m hãy học ngay vợ m đi. Vợ m bản lĩnh vững vàng đấy
Lượt xem: 8179
Ko dễ như thế đâu. Nhưng đúng là bản chất tao rất muốn chiếm hữu cô DTheo như t thấy m đang đấu tranh tư tưởng. Cái gì m chưa có m sẽ còn day dứt và ở đây m chưa địt được cô D, m hãy học ngay vợ m đi. Vợ m bản lĩnh vững vàng đấy
Chính cái suy nghĩ đấy nó làm m day dứtKo dễ như thế đâu. Nhưng đúng là bản chất tao rất muốn chiếm hữu cô D
Hay chơi bài ngửa, được ăn cả ngã về 0Chính cái suy nghĩ đấy nó làm m day dứt
Phàm thì những thứ chưa có được sẽ làm m nuối tiếc
T k phải là m lên t ko hiểu đcHay chơi bài ngửa, được ăn cả ngã về 0
Lâu ngoi lên xíu lại cho ae chờ tiếp à chủ thớtCầm được tay, day được vú thì...???
Vậy là ngon rồi đó mày đèn đã bật chỉ còn thêm không gian nữa là dứtCHAP 10: "Cô D, đêm quê và cái bóng trắng làm tao giật bắn mình"
6 tháng. Nửa năm kể từ cái đêm Hồ Tây mà tao đéo thể quên được. Cái đêm ấy, tao đã hôn cô D, đã ôm cô, và tao biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể nhìn cô như một người cô bình thường nữa. Tao đã cố lờ đi, cố nghĩ rằng đó chỉ là một cơn say nhất thời. Nhưng đéo. Mỗi lần gặp cô trong đám giỗ, đám cưới họ hàng, tao lại nhớ cái cảm giác ấy. Nhớ cái môi mềm. Nhớ cái hơi thở ấm. Cứ như cái đêm ấy được đóng khung treo trong não tao, lúc nào cũng hiện ra mỗi khi tao nhắm mắt.
Tao không thể giải thích tại sao mình lại bị cô D cuốn hút. Có thể vì cô khác vợ tao. Vợ tao thoải mái, cởi mở, dễ bắt chuyện. Còn cô D thì kín đáo, lặng lẽ, mỗi lời nói đều đong đếm, mỗi cử chỉ đều dè dặt. Chính cái sự khó tiếp cận ấy làm tao phát điên. Tao muốn biết đằng sau lớp áo bà ba giản dị, đằng sau cái nụ cười nhạt nhòa, đằng sau đôi mắt buồn ấy, là một người đàn bà như thế nào. Tao muốn biết cơ thể cô dưới lớp vải ra sao. Tao muốn biết cảm giác chạm vào cô sẽ như thế nào. Và tao muốn biết, cô D, người đàn bà lạnh lùng và khó gần ấy, có bao giờ khao khát điều gì không.
Nhưng tao cũng biết, giữa tao và cô có một rào cản khổng lồ, đó là chữ "họ hàng". Cô là vợ của chú T, chú họ của tao. Có nghĩa là mỗi lần họp mặt gia đình, tao đều phải gọi cô là "cô", đều phải giữ khoảng cách, đều phải tỏ ra tôn trọng. Cái danh phận đấy đéo phải thứ đùa, nó là một bức tường vô hình, và tao biết nếu muốn vượt qua, tao sẽ phải trả giá đắt.
Cái nghĩ đó lúc nào cũng ở trong đầu tao suốt 6 tháng qua. Tao đã chọn cách im lặng và giữ khoảng cách, cố tỏ ra tự nhiên như chưa có chuyện gì. Nhưng đám giỗ ở quê lần này, nó đéo giống mọi khi.
Đám giỗ diễn ra như mọi lần. Cả họ tụ tập, cơm nước, bia bọt. Chú T nhậu say từ chiều, mặt đỏ gay, nằm lăn ra phản như một xác chết biết ngáy, miệng lúc nhúc lè nhè gì đấy mà đéo ai hiểu. Vợ tao thì mệt lả vì phụ dọn dẹp cả ngày, ngủ say từ lúc 9h tối, thở đều như máy. Tao nằm bên cạnh vợ, mắt cứ mở thao láo, nghĩ về cô D. Đầu óc cứ xoay vòng với cái câu hỏi: có nên ra ngoài không? Có nên tìm cô ấy không? Hay là nằm yên cho khỏe?
Đéo, tao đứng dậy, ra ngoài hiên hút thuốc. Đêm ở quê nó khác, tối đen như mực, đéo có đèn đường. Mấy con dế kêu rả rích, gió thổi xào xạc qua mấy bụi chuối, đm y như phim ma. Tao đang đứng dạng chân, tay cầm điếu thuốc, mắt nhìn ra vườn, thì tự nhiên có một cái bóng trắng lướt qua phía sau lưng.
Đm, tao giật bắn như cắt. Suýt đánh rơi cả điếu thuốc. Quay đầu lại, thấy cô D đang đứng ở cửa, tay vịn vào khung cửa, mặc cái áo bà ba trắng, tóc xõa, đứng im trong bóng tối. Trông như hồn ma mới ra khỏi mộ.
Cô D bật cười. Cái cười ấy làm tao chết mê, thấy cô cười là tao hết sợ ngay. Tao liền trêu:
- Trời đất ơi! – tao buột miệng, tay vỗ ngực thùm thụp. – Cô làm cháu hết hồn, tưởng ma chứ!
Cô D vừa cười vừa bước đến ngồi cạnh tao trên bậc thềm, cách nhau một khoảng nhỏ.
- Cô mà đứng im như thế giữa đêm, cả làng bảo nhà này có ma trắng đấy.
Cô D cười khẽ. Bầu không khí bỗng nhẹ nhõm hơn hẳn.
- Cháu thì sợ ma à? – cô hỏi, giọng có vẻ trêu chọc.
- Sợ chứ! – tao đáp. – Nhưng sợ nhất là cô bước ra lúc cháu đang nghĩ linh tinh, cháu lại tưởng mình bị bắt quả tang ấy.
Rồi cô ngồi im, nhìn ra vườn. Tao ngồi bên cạnh, cả hai im lặng một lúc. Tiếng dế, tiếng gió, và tiếng thở của cả hai. Tao biết đây là cơ hội, nhưng tao cũng biết không thể vội.
Một lúc sau, cô D cất tiếng, giọng trầm và buồn:
Tao không nói gì. Tao chỉ ngồi nghe. Trong đầu tao, tao biết sự thật. Nhưng tao đéo thể nói ra.
- 6 tháng rồi, chú T vẫn chỉ nói đi nhà nghỉ với gái. Cô không tin. Cô biết có gì đó đằng sau.
Tao đưa tay ra, đặt lên tay cô. Cô không rút lại.
- Cô cảm thấy như mình đang sống trong một căn phòng kín, không có lối ra, – cô nói tiếp, giọng nghẹn lại. – Chú T cứ lạnh nhạt dần. Còn cô thì không biết phải làm gì.
Cô D quay sang nhìn tao. Mắt cô long lanh trong bóng tối. Tao nhìn vào mắt cô, và tao biết đây là lúc.
- Cháu hiểu. – tao nói, giọng tao trầm. – Có những thứ... không phải lúc nào cũng giải thích được.
Tao đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm cô. Tao cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn. Nhẹ nhàng, từ từ. Cô D không đẩy tao ra. Cô đáp lại, ban đầu e dè, rồi buông xuôi. Những ngón tay cô nắm chặt lấy áo tao.
Nụ hôn kéo dài. Tao cảm nhận được hơi thở cô dồn dập, và tao cảm thấy con cặc mình cứng lên trong quần, căng đau. Một phần của tao muốn nhiều hơn, muốn đưa tay lên ngực cô, muốn chạm vào cơ thể cô. Nhưng tao không làm. Bởi tao biết, với cô D, không thể vội.
Rồi cô D rời môi tao ra, thở dốc. Cô nhìn tao, mắt long lanh, rồi cô đứng dậy.
Cô bước nhanh vào nhà, cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Tao ngồi lại đó, điếu thuốc trên tay đã tàn tự lúc nào.
- Cháu vào đi, – cô thì thầm, giọng run, – kẻo có người ra.
Tao đưa tay lên môi, nơi vẫn còn vị của cô. Đm, tao vừa hôn cô D. Nhưng tao vẫn đéo biết lồn cô có ướt không. Và cái câu hỏi đó sẽ ám ảnh tao suốt đêm nay.
Toiw công chuyện rồi màyCHAP 10: "Cô D, đêm quê và cái bóng trắng làm tao giật bắn mình"
6 tháng. Nửa năm kể từ cái đêm Hồ Tây mà tao đéo thể quên được. Cái đêm ấy, tao đã hôn cô D, đã ôm cô, và tao biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể nhìn cô như một người cô bình thường nữa. Tao đã cố lờ đi, cố nghĩ rằng đó chỉ là một cơn say nhất thời. Nhưng đéo. Mỗi lần gặp cô trong đám giỗ, đám cưới họ hàng, tao lại nhớ cái cảm giác ấy. Nhớ cái môi mềm. Nhớ cái hơi thở ấm. Cứ như cái đêm ấy được đóng khung treo trong não tao, lúc nào cũng hiện ra mỗi khi tao nhắm mắt.
Tao không thể giải thích tại sao mình lại bị cô D cuốn hút. Có thể vì cô khác vợ tao. Vợ tao thoải mái, cởi mở, dễ bắt chuyện. Còn cô D thì kín đáo, lặng lẽ, mỗi lời nói đều đong đếm, mỗi cử chỉ đều dè dặt. Chính cái sự khó tiếp cận ấy làm tao phát điên. Tao muốn biết đằng sau lớp áo bà ba giản dị, đằng sau cái nụ cười nhạt nhòa, đằng sau đôi mắt buồn ấy, là một người đàn bà như thế nào. Tao muốn biết cơ thể cô dưới lớp vải ra sao. Tao muốn biết cảm giác chạm vào cô sẽ như thế nào. Và tao muốn biết, cô D, người đàn bà lạnh lùng và khó gần ấy, có bao giờ khao khát điều gì không.
Nhưng tao cũng biết, giữa tao và cô có một rào cản khổng lồ, đó là chữ "họ hàng". Cô là vợ của chú T, chú họ của tao. Có nghĩa là mỗi lần họp mặt gia đình, tao đều phải gọi cô là "cô", đều phải giữ khoảng cách, đều phải tỏ ra tôn trọng. Cái danh phận đấy đéo phải thứ đùa, nó là một bức tường vô hình, và tao biết nếu muốn vượt qua, tao sẽ phải trả giá đắt.
Cái nghĩ đó lúc nào cũng ở trong đầu tao suốt 6 tháng qua. Tao đã chọn cách im lặng và giữ khoảng cách, cố tỏ ra tự nhiên như chưa có chuyện gì. Nhưng đám giỗ ở quê lần này, nó đéo giống mọi khi.
Đám giỗ diễn ra như mọi lần. Cả họ tụ tập, cơm nước, bia bọt. Chú T nhậu say từ chiều, mặt đỏ gay, nằm lăn ra phản như một xác chết biết ngáy, miệng lúc nhúc lè nhè gì đấy mà đéo ai hiểu. Vợ tao thì mệt lả vì phụ dọn dẹp cả ngày, ngủ say từ lúc 9h tối, thở đều như máy. Tao nằm bên cạnh vợ, mắt cứ mở thao láo, nghĩ về cô D. Đầu óc cứ xoay vòng với cái câu hỏi: có nên ra ngoài không? Có nên tìm cô ấy không? Hay là nằm yên cho khỏe?
Đéo, tao đứng dậy, ra ngoài hiên hút thuốc. Đêm ở quê nó khác, tối đen như mực, đéo có đèn đường. Mấy con dế kêu rả rích, gió thổi xào xạc qua mấy bụi chuối, đm y như phim ma. Tao đang đứng dạng chân, tay cầm điếu thuốc, mắt nhìn ra vườn, thì tự nhiên có một cái bóng trắng lướt qua phía sau lưng.
Đm, tao giật bắn như cắt. Suýt đánh rơi cả điếu thuốc. Quay đầu lại, thấy cô D đang đứng ở cửa, tay vịn vào khung cửa, mặc cái áo bà ba trắng, tóc xõa, đứng im trong bóng tối. Trông như hồn ma mới ra khỏi mộ.
Cô D bật cười. Cái cười ấy làm tao chết mê, thấy cô cười là tao hết sợ ngay. Tao liền trêu:
- Trời đất ơi! – tao buột miệng, tay vỗ ngực thùm thụp. – Cô làm cháu hết hồn, tưởng ma chứ!
Cô D vừa cười vừa bước đến ngồi cạnh tao trên bậc thềm, cách nhau một khoảng nhỏ.
- Cô mà đứng im như thế giữa đêm, cả làng bảo nhà này có ma trắng đấy.
Cô D cười khẽ. Bầu không khí bỗng nhẹ nhõm hơn hẳn.
- Cháu thì sợ ma à? – cô hỏi, giọng có vẻ trêu chọc.
- Sợ chứ! – tao đáp. – Nhưng sợ nhất là cô bước ra lúc cháu đang nghĩ linh tinh, cháu lại tưởng mình bị bắt quả tang ấy.
Rồi cô ngồi im, nhìn ra vườn. Tao ngồi bên cạnh, cả hai im lặng một lúc. Tiếng dế, tiếng gió, và tiếng thở của cả hai. Tao biết đây là cơ hội, nhưng tao cũng biết không thể vội.
Một lúc sau, cô D cất tiếng, giọng trầm và buồn:
Tao không nói gì. Tao chỉ ngồi nghe. Trong đầu tao, tao biết sự thật. Nhưng tao đéo thể nói ra.
- 6 tháng rồi, chú T vẫn chỉ nói đi nhà nghỉ với gái. Cô không tin. Cô biết có gì đó đằng sau.
Tao đưa tay ra, đặt lên tay cô. Cô không rút lại.
- Cô cảm thấy như mình đang sống trong một căn phòng kín, không có lối ra, – cô nói tiếp, giọng nghẹn lại. – Chú T cứ lạnh nhạt dần. Còn cô thì không biết phải làm gì.
Cô D quay sang nhìn tao. Mắt cô long lanh trong bóng tối. Tao nhìn vào mắt cô, và tao biết đây là lúc.
- Cháu hiểu. – tao nói, giọng tao trầm. – Có những thứ... không phải lúc nào cũng giải thích được.
Tao đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm cô. Tao cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn. Nhẹ nhàng, từ từ. Cô D không đẩy tao ra. Cô đáp lại, ban đầu e dè, rồi buông xuôi. Những ngón tay cô nắm chặt lấy áo tao.
Nụ hôn kéo dài. Tao cảm nhận được hơi thở cô dồn dập, và tao cảm thấy con cặc mình cứng lên trong quần, căng đau. Một phần của tao muốn nhiều hơn, muốn đưa tay lên ngực cô, muốn chạm vào cơ thể cô. Nhưng tao không làm. Bởi tao biết, với cô D, không thể vội.
Rồi cô D rời môi tao ra, thở dốc. Cô nhìn tao, mắt long lanh, rồi cô đứng dậy.
Cô bước nhanh vào nhà, cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Tao ngồi lại đó, điếu thuốc trên tay đã tàn tự lúc nào.
- Cháu vào đi, – cô thì thầm, giọng run, – kẻo có người ra.
Tao đưa tay lên môi, nơi vẫn còn vị của cô. Đm, tao vừa hôn cô D. Nhưng tao vẫn đéo biết lồn cô có ướt không. Và cái câu hỏi đó sẽ ám ảnh tao suốt đêm nay.
Hay quá chủ thớt ơi , ông có khiếu kể chuyện quá đọc hơi bị cuốnCHAP 11: "Cơn thèm 6 tháng và cuộc gọi quyết định"
Mấy tml chúnh mày biết không, có những thứ mày tưởng đã bỏ được, tưởng đã chôn sâu trong quá khứ. Nhưng rồi một ngày đẹp trời, nó bật dậy như cái mụn mọc lại chỗ cũ, đau hơn, ngứa hơn, và mày biết mình sẽ đéo cưỡng lại nổi.
6 tháng. Nửa năm kể từ cái lần cuối cùng tao cho vợ đi địt chú T. Lần cuối cùng là một buổi tối mưa, như hôm nay. Chú T đưa vợ tao về, tao đợi ở nhà, không ngủ được. Khi cô ấy bước vào, tóc cô ấy hơi rối, môi hơi sưng, mắt long lanh. Tao không hỏi, nhưng cô ấy ngồi xuống cạnh tao và bắt đầu kể.
Giọng cô ấy nhỏ dần, nhưng mắt thì sáng hơn.
- Chú T đưa em về. Xe chạy chậm, trời mưa, trong xe tối. Chú ấy không nói gì, nhưng tay chú ấy cứ đặt trên đùi em. Em run lắm, nhưng em không dám rút tay ra.
Tao ngồi nghe, và tao cảm thấy cặc mình cứng lên trong quần. Tao đã xuất tinh ngay tại đó, chỉ bằng lời kể của cô ấy. Cái cảm giác đấy, nó đéo thể nào tả nổi. Vừa đau, vừa kích thích, vừa thấy mình là thằng chồng tồi, nhưng lại thèm hơn bất cứ điều gì.
- Rồi chú ấy bảo em: "Cháu có muốn làm gì đó không?" Em không trả lời, nhưng em cúi xuống. Em mở khóa quần chú ấy, và em thấy cặc chú ấy. Nó căng cứng, nóng hổi, to hơn của anh rất nhiều. Em đưa nó vào miệng, và em mút. Chú ấy đưa tay lên tóc em, vuốt nhẹ, và bảo em: "Giỏi lắm." Em mút chú ấy cho đến khi chú ấy xuất, em nuốt hết.
Nhưng rồi tao cũng đã khép lại. Tao bảo vợ tao thôi, chấm dứt, vì tao sợ. Sợ người ta biết, sợ mất mặt, sợ mất vợ. Và tao đã sống trong cái sự bình yên giả tạo ấy suốt 6 tháng.
Nhưng đm, cái bình yên đấy nó như cái bong bóng, càng to càng dễ vỡ.
Hôm nay, trời mưa, vợ tao kẹt xe, xe hỏng. Tao ngồi ở nhà, tay cầm điện thoại, ngón tay lướt qua danh bạ và dừng lại ở cái tên mà tao đã xóa đi không biết bao nhiêu lần trong tưởng tượng: chú T.
Tao đứng dậy, đi ra ban công hút thuốc. Mưa tầm tã, mùi đất ướt và khói thuốc hòa vào nhau. Tao nghĩ về cái đêm 6 tháng trước. Về cái cách vợ tao ngồi trước mặt tao, mắt long lanh, giọng run run, kể lại từng chi tiết. Về cái cách cô ấy cúi xuống trong xe, và bú cặc chú T. Về cái cảm giác đấy, vừa ghen, vừa phấn khích, vừa muốn chết. Và đm, bây giờ tao lại thèm nó.
Tao ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt. Trong đầu tao, hai tiếng nói đang đấu tranh.
Một tiếng: "Mày điên à? Mày muốn làm thế một lần nữa? Mày muốn vợ mình lại bú cặc thằng khác chỉ vì sở thích bệnh hoạn của mày?"
Tiếng khác: "Nhưng mà mày thích mà, đúng không? Mày thích cái cảm giác đấy, mày thèm được nghe vợ kể, thèm được nhìn vợ mình trong tay thằng khác. Mày đã từng làm rồi, và mày chưa bao giờ thấy sung sướng hơn thế."
Tao đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. Tao nghĩ về cái nhìn của vợ tao khi cô ấy kể, cái nhìn của một người đàn bà đã được thỏa mãn. Tao nghĩ về cái cách cô ấy nói "cặc chú T to hơn của anh" mà không hề biết rằng nó làm tao kích thích đến nhường nào.
Tao cầm điện thoại lên. Ngón tay tao run.
Đó là một bước tiến lớn nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Nhưng mà hiểu hơn cô D vs chú T vẫn cơm ko lành canh ko ngọtVậy là ngon rồi đó mày đèn đã bật chỉ còn thêm không gian nữa là dứt
Sao tao đọc nó cứ ngang phè phè nhỉ. DmHay quá chủ thớt ơi , ông có khiếu kể chuyện quá đọc hơi bị cuốn


